Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Hoang sơ Hòn Hèo

Bán đảo Hòn Hèo nằm ở phía Nam đầm Nha Phu thuộc địa phận huyện Ninh Hòa, cách TP Nha Trang 15km theo đường chim bay. Cách nay mươi năm, dân cư trên Hòn Hèo chỉ sống rải rác bằng nghề nông - ngư nghiệp. Giờ đây, Hòn Hèo đang được đánh thức...

Hoang sơ một vùng đất

Hòn Hèo còn có tên gọi là Phước Hà Sơn do địa danh này là một quần thể có trên 10 ngọn núi lớn, nhỏ khác nhau, cao nhất là Hòn Hèo (813m) nằm chính giữa. Theo các lão ngư kể lại, trên đỉnh Phước Hà Sơn có rất nhiều loại mây, gióng rất to và dài, nhiều hoa văn… nên nhiều người vượt biển ra đây khai thác về làm tủ, ghế, rương, tráp… và đặc biệt là làm gậy chống, dân gian gọi là cây hèo. Vì vậy, dân trong vùng gọi Phước Hà Sơn là Hòn Hèo.

Là vùng núi cao hiểm trở có 3 mặt giáp vịnh biển Văn Phong và đầm Nha Phu, Hòn Hèo có phong cảnh và bãi biển đẹp tuyệt vời và từng là căn cứ cách mạng của quân dân Khánh Hòa qua hai thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ. Sáng sớm dân Hòn Hèo thường thấy hàng đàn gà rừng tao tác kiếm ăn sát cụm dân cư, còn lũ khỉ, voọc đầu trắng, heo rừng, nai thì thường xuyên xuống tận rẫy và mép biển để phá phách và ăn thức ăn thừa.

Từ đất liền, vượt biển bằng ca-nô khoảng 15 phút, du khách sẽ thu vào tầm mắt một bờ biển trắng mịn trải dài bên bán đảo hòn Hèo với khung cảnh hoang sơ, cùng với một dãy nhà lều bằng lá, gỗ trầm mặc dưới hàng cây sát bên bờ cát. Hòn Hèo đủ  độ bí ẩn, thừa không gian thoáng đãng để tổ chức  các buổi sinh hoạt dã ngoại, team-building hay những đêm lửa trại truyền thống…

Ai đến Hòn Hèo đều kinh ngạc trước các dịch vụ du lịch biển - núi với một dãy nhà lều bằng lá - gỗ trầm mặc dưới hàng cây sát bên bờ cát trắng tinh. Do xung quanh có các Hòn Lao, Hòn Thị, Hòn Rớ, Hòn Sầm, Hòn Lăng… bao quanh nên mặt biển của Hòn Hèo luôn phẳng lặng. Hải sản được khai thác ngay trong đầm Nha Phu gồm mực, cá mú, tôm, ghẹ, ốc hương, sò điệp…
Đặc biệt, các loại đặc sản như thịt cá sấu, đà điểu… được Công ty CPDL Long Phú (thành viên của Tổng Công ty Khánh Việt - Khatoco) cung ứng tại chỗ và phục vụ tận lều.

Ngày thường, bán đảo hòn Hèo ít hoạt động vui chơi hơn vì nằm trái tuyến đường thủy và xa thị tứ, nhưng cũng chính nhờ vật mà hòn đảo này vẫn còn giữ được phần nào nét đẹp hoang dã, gây nhiều tò mò.

Các dịch vụ lặn ngắm san hô, chèo thuyền kayak, ca-nô kéo, dù lượn luôn thu hút du khách vì sự mạo hiểm và phục vụ tận tình, giá cả hợp lý. Bên cạnh đó, các chương trình xiếc thú, cưỡi đà điểu thật hấp dẫn sẵn sàng làm hài lòng các thượng đế.

Còn đối với du khách “ghiền độ cao” có thể tham gia leo núi trên đảo. Khi treo mình trên những vách núi cheo leo giữa trưa nắng chói chang, du khách sẽ tìm thấy cảm giác hứng thú đến sảng khoái, đánh tan mọi phiền muộn.

Nếu như thế vẫn chưa đủ, bạn có thể vào sâu hơn trong đảo, ngang qua khu rừng ngập mặn để đến một con suối nước ngọt có tên Hoa Lan, rồi mặc sức thưởng lãm  nhiều loại lan rừng quý hiếm.

Theo mô tả của những người dân hay đi rừng và các ghi chép của Viện Điều tra quy hoạch rừng của Bộ Nông nghiệp-Phát triển nông thôn, tại rừng hòn Hèo từng xuất hiện loại culi nhỏ (Sloth monkey) và loài phượng đất (Buceros bicornis). Đây là 2  loài động vật cực kỳ quý hiếm, có tên trong Sách Đỏ của thế giới.

Người đánh thức Hòn Hèo

Vốn là một đảng viên, “chúa đảo Hòn Hèo” Võ Thanh Minh từng được giới du lịch biết đến qua 14 năm làm “chúa đảo Hòn Tằm”, một địa điểm du lịch đặc sắc của tỉnh Khánh Hòa mà bất cứ du khách nào đến Nha Trang cũng đều ghé qua.

Ngay phút nhận trọng trách mới từ 12-2006, anh Minh đã đi nhặt những bao xốp, chai nhựa, lon bia cho vào sọt rác trước sự chứng kiến của 42 nhân viên. Điều này đã làm thay đổi nhận thức của họ. Hòn Hèo giờ trở thành một bán đảo du lịch sạch sẽ với bãi cát tinh tươm. Sau đó, anh Minh tận dụng mối quan hệ trước đây để mời các nhà dịch vụ thể thao đến với Hòn Hèo.

Trăn trở với những dịch vụ giống nhau, anh Minh đề xuất lãnh đạo mua thêm đà điểu, ra tận Hà Nội mua gấu (của Liên đoàn xiếc VN), xây dựng rạp cho voi biểu diễn, tậu thêm kayăk… và gõ cửa từng hãng lữ hành trong Nam, ngoài Bắc để “chào hàng”. Kết quả là so với cùng kỳ tháng 4-2006, lượng khách năm nay đã tăng gấp đôi, và doanh thu đã đạt gần 80% kế hoạch năm 2007.

Hỏi anh suy nghĩ gì khi từ vị trí một Phó Bí thư Đảng ủy (Công ty Cung ứng Tàu biển Nha Trang - chủ quản đảo Hòn Tằm) xuống làm đảng viên bình thường, anh Minh cười: “Đã là đảng viên thì dù ở cương vị nào nhưng hoàn thành nhiệm vụ của cấp trên, của chi bộ là điều tốt nhất.
Một đảng viên bình thường mà hết lòng vì Đảng, vì doanh nghiệp, còn tốt hơn một bí thư, phó bí thư chỉ chuyên hô hào… Tôi đã tự ra “nghị quyết cho bản thân” là biến Hòn Hèo thành một điểm vui chơi, du lịch tầm cỡ cả nước. Và tôi tin sẽ làm được!”.

Không đơn giản chỉ đến rồi đi, những ai đã từng một lần ghé thăm hòn Hèo, qua đêm yên bình cạnh những cánh rừng êm đềm và hiền hòa, chắc chắn sẽ vương vấn mãi những nỗi nhớ khắc khoải chôn giấu nơi sâu thẳm tâm hồn.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ SGGP, TNO và nhiều nguồn khác.

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Xôi nếp của người Thái ở Quan Hóa

Không biết từ bao giờ, phong tục ăn xôi nếp đã được các thế hệ người Thái nối tiếp nhau lưu giữ và nó đã tạo thành một đặc trưng không lẫn với bất cứ dân tộc nào. Một năm 365 ngày, thì cả 365 ngày đó, bà con nơi đây đều ăn xôi nếp và nó đã trở thành một món ăn không thể thiếu trong mỗi bữa cơm hàng ngày.

Mỗi dân tộc đều có những phong tục, những nét văn hóa khác nhau. Với đồng bào dân tộc Thái ở huyện Quan Hóa cũng vậy. Bà con nơi đây cũng có những nét văn hóa riêng, trong đó nét đặc trưng nhất của người dân tộc Thái nơi đây là văn hóa ẩm thực. Trong chuyến công tác lên huyện miền núi Quan Hóa, chúng tôi có dịp tìm hiểu về nét đẹp văn hóa ẩm thực của bà con đồng bào dân tộc Thái nơi đây.

< Những nếp nhà sàn của người Thái.

Quan Hóa là một huyện miền núi nằm cách thành phố Thanh Hóa hơn 150km về phía Tây. Nơi huyện vùng biên này, đồng bào dân tộc Thái chiếm phần đa với hơn 65% dân số toàn huyện, được phân bố rộng khắp ở 18 xã, thị trấn. Sau gần sáu giờ đồng hồ vượt qua con đường dài hàng trăm kilomet với những đoạn đường khúc khuỷu, chúng tôi đã có mặt tại xã Trung Sơn - một xã nằm giáp ranh với tỉnh Sơn La.

Từ xa, những ngôi nhà sàn nằm rải rác trên các sườn núi xen kẽ giữa những cánh rừng luồng xanh ngút ngàn, tạo thành một bức tranh thiên nhiên thơ mộng. Thấp thoáng từ những khung cửa sổ nhà sàn là những ánh mắt đằm thắm của những cô gái thái tuổi đôi mươi dành cho những vị khách lạ khi vào bản. Tới trung tâm xã Trung Sơn trời đã gần trưa, khi những cột khói luồn qua khe nhà sàn ngoằn ngoèo trên những tán lá luồng phía xa xa của người Thái chuẩn bị bữa trưa.

Ghé thăm gia đình ông Lò Khằm Quyến, một già làng ở bản Tà Bán, khi gia đình ông đang ăn cơm trưa. Nổi lên giữa mâm cơm là món xôi nếp đồ cùng với gấc, tạo thành một màu đặc trưng. Tôi tò mò tự hỏi, sao trong bữa trưa mà bà con lại dùng cơm nếp. Theo phong tục của người miền xuôi, cơm nếp thường chỉ ăn vào buổi sáng hay các ngày lễ, ngày giỗ…

Vào đúng bữa trưa nên chúng tôi được mời dùng bữa cùng gia đình. Rồi sự tò mò của chúng tôi dần được giải đáp. Vừa ngồi xuống mâm, già Quyến nhanh miệng giới thiệu cho chúng tôi biết phong tục của người Thái trong bữa ăn. “Chắc cơm nếp các chú rất khó ăn, nếu biết các chú tới nhà chúng tôi lại nấu thêm cơm tẻ cho các chú ăn. Ở trên này, chúng tôi toàn ăn cơm nếp thôi, cơm tẻ chỉ khi nào có khách ở dưới xuôi lên thì mới nấu đó, trên này mà nấu cơm tẻ không ai ăn cả, mà khi có khách phải đi vay gạo tẻ mới có gạo mà nấu đó”.

< Dụng cụ dùng để đồ xôi nếp.

Đúng như lời già Quyến nói, vì không quen với bữa ăn mà không có cơm nấu bằng gạo tẻ. Nhưng vì đã trưa, bụng cũng đã đói lả nên chúng tôi ngồi xuống dùng bữa cùng gia đình già Quyến. Cơm nếp của bà con dân tộc Thái nơi đây khi ăn vào thì có một hương vị và cảm giác rất khác không giống như một loại cơm nếp nào mà tôi đã từng ăn. Như tự hào về nét đẹp của dân tộc mình, già Quyến cho biết thêm: “Ở trên đây, bao đời nay, đều ăn cơm nếp đồ như thế này quen rồi. Không có cơm nếp là chúng ta không chịu được đâu. Toàn bộ người Thái trên huyện này họ đều ăn đồ nếp thế này đấy. Các ngày thường hay ngày giỗ, ngày lễ tết đều ăn đồ nếp cả”.

Cơm nếp hay còn có cách gọi khác là xôi nếp. Xôi mà người Thái nấu khi nhìn vào cũng như thưởng thức rất đặc trưng. Do xôi được đồ bằng hông gỗ, hạt gạo chín lên nhờ hơi nước nên khi nhìn vào đĩa xôi hạt cơm dường như không nở hơn so với hạt gạo thường là mấy. Hạt cơm rất trắng, khi thưởng thức có mùi thơm đặc trưng của giống lúa nương. Lúa nếp được bà con chủ yếu trồng trên các ngọn đồi và các sườn núi. Do địa hình cao, đất đai cằn cọc nên chỉ thích hợp với giống lúa nếp. Lúa nếp trên đồi một năm chỉ trồng được một vụ, kéo dài từ cuối tháng 2 đầu tháng 3 đến tháng 10 âm lịch, thời gian của vụ ngắn hay dài còn phụ thuộc rất nhiều vào thiên nhiên. Sau khi thu hoạch về phơi khô quạt sạch sẽ để dùng cho cả năm.

< Món xôi nếp của bà con dân tộc Thái.

Để cho cơm được ngon, nhanh chín, gạo để đồ phải được ngâm trước khi đồ ít nhất 4 đến 5 tiếng đồng hồ. Người đồ sẽ đổ nước vào trong cái niêng đồng, bỏ gạo đã ngâm vào trong cái hông làm bằng gỗ, đặt hông lên trên niêng và cho lửa đồ lên. Thời gian đồ xôi phụ thuộc vào lượng gạo đồ trong hông nhiều hay ít mà có thời gian đồ khác nhau. Khi đồ xong dùng nống sạch đổ ra, đánh tơi, vừa đánh vừa quạt cho xôi bay hết hơi nóng, có như vậy xôi mới khô và để được lâu hơn. Có một điều đặc biệt, khi ai đó thưởng thức món xôi nếp phải tinh ý mới phát hiện được, đó là khi đồ người đồ không bỏ thêm bất cứ một thứ gia vị nào nhưng khi thưởng thức vẫn cảm nhận được sự đậm đà, mùi thơm của gạo nương vùng cao.

Sau một đêm ở lại giữa bản làng nơi miền sơn cước, được tận hưởng không khí trong lành của thiên nhiên, chúng tôi lại có mặt tại nhà chị Đinh Thị Hương, ở bản Nam Thành, xã Thành Sơn, vào một buổi sáng và được tận mắt chứng kiến chị cùng con gái mình đang đồ xôi chuẩn bị cho một ngày mới đi nương.

Vừa đồ nồi xôi chị Hương vừa tiếp chuyện: “Ngày nào cũng vậy người dân trên này dậy rất sớm đồ một nồi xôi để ăn sáng, khi đi làm bà con còn mang theo lên nương ăn trưa luôn, rồi làm luôn sang chiều mới về. Khi mang xôi lên nương ăn bữa trưa, không phải mang thêm thức ăn theo để ăn cùng mà chỉ cần một ít vừng hoặc lạc rang kèm muối ăn cùng thế là xong buổi trưa. Trên này người dân đi rừng, leo đèo vượt núi nên ăn đồ nếp cho chắc cái bụng, chứ ăn đồ tẻ giống dưới miền xuôi thì nhanh đói lắm, chịu không được”.

Đồ xong nồi xôi, chúng tôi lại được thưởng thức món xôi gấc cùng gia đình chị Hương, sự đậm đà, hương thơm của một loại gạo nương khiến tôi có cảm giác rất khó tả. Rời gia đình chị Hương ra về, hình ảnh những ngôi nhà sàn nằm trên các sườn đồi, những ánh mặt thân thiện của các cô gái Thái cùng hương vị của xôi nếp khiến chúng tôi không thể nào quên được những ngày lưu lại vùng đất này.

Du lịch, GO! - Theo DT, internet

Hướng dẫn du lịch Pleiku

Thành phố Pleiku là đô thị phía bắc Tây Nguyên, đây cũng là thủ phủ của tỉnh Gia Lai nằm trên trục giao thông giữa quốc lộ 14, quốc lộ 19 nối thông suốt cả nước. 

Vị trí gần ngã ba Đông Dương, nằm trên cung đường Hồ Chí Minh và trong vùng tam giác tăng trưởng các tỉnh lân cận cũng như các quốc gia láng giềng như Campuchia, Lào. Tổng diện tích tự nhiên là 26.166,36 ha, là trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa - xã hội của tỉnh Gia Lai.

Pleiku nằm trên độ cao trung bình 300m -500 m; tại ngã ba quốc lộ 14 và quốc lộ 19 có độ cao 785 m.
Thành phố có 14 phường (trong đó phường Thắng Lợi, mới được thành lập vào cuối năm 2006, được tách ra từ một phần địa giới hành chính của xã Chư Á...

... phường Phù Đổng, phường Chi Lăng, phường Đống Đa, được thành lập vào đầu năm 2008, được tách ra từ một phần địa giới hành chính của phường Hội Phú, phường Thống Nhất, xã Ia Kênh, xã Chư H'đrong), và 9 xã.

< Pleiku về đêm.

Diện tích đất nội thành là 5.368,61 ha với dân số khoảng 175.820 người (10 phường). Hệ thống giao thông, lưới điện quốc gia, thông tin liên lạc đã thông suốt từ thành phố đến 19 xã, phường.

Các phường là Diên Hồng, Ia Kring, Hội Thương, Hoa Lư, Tây Sơn, Thống Nhất, Hội Phú, Yên Đỗ, Yên Thế, Trà Bá, Thắng Lợi, Chi Lăng, Phù Đổng, Đống Đa và các xã là Biển Hồ, Chư H'đrông, An Phú, Trà Đa, Gào, Diên Phú, Tân Sơn, Ia Kênh, Chư Á.

Các tiềm năng về du lịch từ các công trình thủy điện, thủy lợi, cảnh quan thiên nhiên do đặc thù địa hình Tây Nguyên mang lại như du lịch sinh thái, cảnh quan, lịch sử v.v…

Đi đâu, chơi gì?

Du khách có thể đến Pleiku bằng xe khách hoặc máy bay, ở đây có sân bay Pleiku đang hoạt động, mỗi tuần có 6 chuyến từ Thành phố Hồ Chí Minh đi Pleiku - Đà Nẵng - Hà Nội và ngược lại. Du khách có thể khởi hành, từ sân bay Tân Sơn Nhất, Thành phố Hồ Chí Minh vào lúc 10 giờ 5 phút và đến sân bay Pleiku, vào lúc 11 giờ 20 phút mỗi ngày.

Ngoài những rừng núi trùng điệp hùng vĩ, Pleiku còn có một số thắng cảnh đặc biệt như:

- Biển Hồ

Cách tỉnh lỵ Pleiku bảy cây số về phía Đông-Bắc, cạnh quốc lộ 14. Nước mênh mông nằm giữa vùng đồi cỏ bát ngát. Du khách có thể đến ngắm cảnh nơi đây và đi thăm các làng Thượng.
Nguyên là một miệng núi lửa ngừng hoạt động đã hàng trăm triệu năm. Hồ có hình bầu dục, diện tích 230ha.

Phong cảnh xung quanh hồ thật ngoạn mục, từ những cây cối và các loài hoa khoe sắc ven hồ, ong bướm dập dìu tiếng hót của các loài chim lảnh lót mỗi buổi sớm mai. Kế đó là những cánh rừng bạt ngàn, những ngọn đồi uốn lượn trập trùng... Những chiếc thuyền độc mộc lướt trên mặt nước.

- Núi Phượng Hoàng

Về hướng Tây-Nam quận Lệ Thanh có ba ngọn núi cao rất đẹp. Ngọn núi chính giữa gọi là núi Phượng Hoàng, trên có đặt tượng Đức Mẹ.

- Thác Lệ Kim

Nằm trên đường từ quận Lệ Thanh về tỉnh lỵ. Thác cao trên 30 thước và đổ nước xuống một hồ sâu có đường kính khoảng 100 thước.

- Thác Yrai Gieng

Cách tỉnh lỵ 25 cây số, thác cao khoảng 30 thước, nước đổ rất mạnh.

- Thác Yaly

Phía Tây-Bắc, cách tỉnh lỵ 45 cây số, nằm trên ranh giới Pleiku-Kontum. Thác Yali cao khoảng 32 thước, sức nước chảy rất mạnh tạo thành một bức tường nước trắng xóa.

- Bảo tàng Hồ Chí Minh

thuộc số 1 đường Phan Đình Phùng, phường Tây Sơn, thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai. Đây là bảo tàng thuộc chi nhánh bảo tàng Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Nơi đây trưng bày các hiện vật quý về cuộc đời và sự nghiệp hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đặc biệt trong đó còn có các hiện vật của người dân Tây Nguyên dâng lên bày tỏ lòng tôn kính của mình đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh.

- Chùa Bửu Thắng

Toạ lạc tại số 1A đường Sư Vạn Hạnh, phường Hội Thương, thành phố Pleiku, chùa được xây dựng vào năm 1930, đây là ngôi chùa xưa nhất còn sót lại ở Pleiku trong thời kỳ trấn hưng Phật giáo

- Công viên Đồng Xanh

Nằm trên Quốc lộ 19, thuộc xã An Phú, thành phố Pleiku, cách trung tâm thành phố Pleiku 10 km về phía Đông. Công viên trải dài trên một cù lao xanh nơi cánh đồng lúa An Phú, rộng 14ha.

Kiến trúc tại công viên mang bản sắc dân tộc Tây Nguyên :  Nhà rông, nhà dài, nhà mồ, tượng mồ, đàn T'rưng nước...thể hiện qua các truyền thuyết, hoa văn, hoạ tiết được tổng hợp và cách điệu bằng biểu tượng đài cảnh Tây Nguyên, qua tiếng nhạc của buôn làng, cối giã gạo, cồng chiêng…

- Nhà hàng đặc sản truyền thống dân tộc: Cơm lam, rượu cần, rượu nghè, thịt nướng... đây là những món ăn sẽ làm cho bạn có cảm giác lạ và ngon miệng.

- Sinh hoạt thể thao: Công viên nước, du thuyền, bơi lội, câu cá ...
- Sinh hoạt văn hóa: Tham dự các lễ hội dân tộc Tây Nguyên.
- Tham quan: Hồ sen, hòn non bộ, vườn thú, rừng thiên tuế, vườn bách thảo...
Đặc biệt đến với Đồng Xanh du khách được biết đến cây cổ thụ hoá thạch hơn một triệu năm.

Ngoài ra, người ta còn có thể đến thăm đèo Mang Yang (Măng Giang), thác Sung Quen, núi Hàm Rồng, tháp Gia Lư....

Pleiku không có nét đẹp như Đà Lạt, nhưng có cái duyên rất riêng của nó. Ở đây bất kể vào mùa nào, buổi chiều cũng là mùa đông, những hạt sương mong manh rơi nhè nhẹ làm cho vạn vật lúc ẩn lúc hiện thật thú vị. Cái lạnh se se về đêm sẽ làm cho bạn thèm một cốc rượu nồng hay một tách cà phê nóng, và lúc này khi thưởng thức chúng, bạn mới cảm thấy tuyệt vời làm sao.

Pleiku là vùng đất trữ tình, hứa hẹn nhiều thú vị cho bạn khi đặt chân tới đây để thưởng thức cảnh đẹp của thành phố núi. “Phố núi cao, phố núi đầy sương, phố xá không xa, nên phố tình thân…” có lẽ những dòng thơ này đã từng làm xao xuyến biết bao lòng người và bạn hãy thử khám phá Phố núi Pleiku một lần. Tin chắc rằng bạn sẽ bị thành phố cao nguyên này quyến rũ!

Du lịch, GO! - Theo Chudu24, Teenchuse, internet

Xử lý sứa đốt, chuột rút khi tắm biển mùa hè

Khi đi tắm biển nhiều người sợ nhất 2 điều là bị sứa đốt và bị chuột rút khi đang bơi lội. Sau đây là một số phương pháp giúp bạn cách xử lý khi vô tình gặp phải những vấn đề trên.

Khi bị sứa đốt

Các vết châm, cắn do một số loài cá (ví dụ như cá đuối gai độc), sứa và các loài động vật biển khác gây ra đều rất đau, có thể gây ra biến chứng trầm trọng như viêm da hoại tử, gây tán huyết, tê liệt cơ và thần kinh hoặc gây ra các vấn đề về tim, hô hấp. Cách tốt nhất là các bạn làm theo phương pháp sau:

- Nhanh chóng rửa vết thương bằng nước biển để làm sạch các tế bào phóng độc chưa bị kích hoạt (không rửa bằng nước ngọt hoặc nước nóng vì sẽ làm tổn thương nặng hơn).

- Loại bỏ các xúc tu hay phần cơ thể của vật cắn.

- Pha dung dịch gồm 10 phần nước với một phần a-mo-ni-ac, dấm, sô đa hoặc mì chính sau đó bôi vào vùng bị thương (nếu không có sẵn những hóa chất trên có thể dùng chanh chà vào vết thương).

- Dùng dao hoặc các vật có cạnh (thìa, que kem,…) để cạo vùng bị đốt.

- Vết thương do sứa đốt thường mẩn đỏ, có dạng thẳng hoặc xoắn, gây đau rát dữ dội. Khi gặp phải vết thương này, cần hạn chế cử động, tránh chạm vào vùng bị thương, chườm lạnh lên vết thương trong vòng 1 tiếng đầu sẽ giảm được đau. Sau khi vùng bị đốt đã khô, dùng liệu pháp cordicosteroid, antihitmine cục bộ hoặc bôi kem gây tê 4h một lần trong vài ngày.

- Tìm trợ giúp về y tế nếu nạn nhân: dị ứng với vết đốt, bị châm vào mặt hoặc cổ hay tình hình trở nên trầm trọng hơn (ví dụ như khó thở).

Khi bị chuột rút

Chuột rút, hay còn gọi vọp bẻ, là một triệu chứng rất thường gặp trong cuộc sống hàng ngày và có thể xảy ra ở mọi lứa tuổi. Tuy nhiên thường bị hơn cả là ở những người trung niên và cao tuổi. Theo các quan niệm y học, chuột rút là những cơn co thắt của một cơ hay một nhóm cơ, thường nhất là những cơ ở mặt sau cẳng chân. Các cơn co thắt này xảy ra đột ngột, ngoài ý muốn của con người, có thể kéo dài trong vài giây hoặc kéo dài đến trên mười phút.

Ngay cả những vận động viên bơi lội cừ khôi cũng đều rất sợ bị chuột rút. Cơn đau do chuột rút sẽ làm giảm khả năng bơi lội hoặc nghiêm trọng hơn có thể gây chết đuối.

Nếu chẳng may điều này xảy ra trong khi bạn đang đằm mình trong làn nước biển thì cần phải thật bình tĩnh xử trí như sau:

- Nếu cơ bụng bị chuột rút (rất nguy hiểm), phải bình tĩnh thả lỏng toàn thân trong tư thế dang rộng tay chân, từ từ hít sâu và dùng tay bấm các huyệt xung quanh, xoa nhẹ nhàng lên vùng chuột rút rồi nhờ người xung quanh đưa lên bờ.

Khi bị chuột rút ở các vùng cơ khác cần tìm cách lên bờ hay ít ra cố lết đến vùng nước nông, sau đó tự mình hay nhờ bạn bè giúp chữa chuột rút bằng các cách sau:

+ Chuột rút ở bắp chân (thường gặp nhất) hãy gắng nhỏm dậy duỗi thẳng chân, đứng bằng gót và ngón giúp cơ bắp vế giãn ra. Có thể gọi người giúp bằng cách nằm xuống giữ chân thẳng tối đa và nhờ ai đó đẩy mạnh các ngón bàn chân ngược về hướng đầu gối.

+ Chuột rút ở đùi, nên ngồi xuống, người giúp kéo chân nạn nhân ra thật thẳng, đồng thời nâng gót chân lên cùng lúc dùng tay kia ấn mạnh đầu gối xuống.

Nên nhớ, khi không có khả năng bơi vào bờ, bạn càng hoảng loạn quẫy đạp lung tung thì càng mau chìm. Do vậy nếu sóng không lớn lắm, hãy bình tĩnh thả ngửa cơ thể trên mặt nước chờ người đến cứu. Khi giơ tay cầu cứu chỉ nên giơ một tay còn một tay kia để đập nước để giữ cho cơ thể nổi trên mặt nước. Khi đã bị chuột rút, không nên xuống nước lần nữa, hãy nghỉ ngơi và đi bơi vào ngày hôm sau.

Du lịch, GO! - Theo Giadinh, Vietgiaitri, ảnh internet

Chùa Quan Âm: miền “ốc đảo” sơn cước

Nằm giữa lòng hồ Phú Ninh, chùa Yên Sơn (làng Bàu Tre, xã Tam Sơn, Núi Thành, Quảng Nam) yên bình soi bóng giữa bốn bề sông nước đại ngàn.

< Nhìn từ xa, phong cảnh Yên Sơn hiện ra trên nền xanh bạc ngàn của cỏ cây, soi mình trong lòng nước xanh óng ả của mặt hồ Phú Ninh.

Chùa Yên Sơn tựa vào núi Rẫy Bông, mặt hướng ra một góc hồ Phú Ninh mênh mông, xanh ngắt. Muốn đến chùa, khách bộ hành phải qua một con đò ngang, nhưng nghe các vị cao niên trong làng giới thiệu, chúng tôi đã không khỏi háo hức.
Từ xa, đã thấy tượng Phật Quan Âm thấp thoáng trong một màu trắng thanh thoát giữa nền xanh của cây rừng, thoai thoải trên triền đồi với phía trước là màu nước êm đềm. Thi thoảng mới có một chiếc đò nan chầm chậm trôi. Khói sớm lãng đãng trên rặng cây từ mấy ngôi nhà xa xa như càng tô điểm cho cảnh chùa huyền ảo, lung linh nơi cửa thiền.

< Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni ngồi thiền dưới gốc cây bồ đề.

Đặt chân đến Yên Sơn, dường như mọi phiền não, ưu tư bỏ lại bên kia bờ để thưởng ngoạn phong cảnh thanh tịnh trong bóng cây rừng uy nghiêm và huyền hoặc.

Chùa tọa lạc trên một rìa đảo nhỏ với điểm nhấn là tượng Phật Bà Quan Âm cao 12,5m đặt trước cổng chùa. Theo nhiều bậc cao tăng, đây là bức tượng Phật Bà Quan Âm có khuôn mặt phúc hậu, độ lượng, bao dung, đẹp và sắc sảo, một vẻ đẹp hiền dịu của người phụ nữ Việt Nam.

< Nằm giữa “ốc đảo” đìu hiu nhưng lúc nào chùa cũng có người trông coi, trong chánh điện thờ luôn giữ được nét thanh khiết, sáng sủa.

Được biết, nguyên thủy chùa chỉ là một miếu nhỏ, có thờ tượng Phật từ đầu thế kỷ XX. Thời kỳ bom Mỹ oanh tạc, ngôi miếu tan hoang chỉ duy có tượng Phật vẫn nguyên vẹn bị vùi lấp dưới lòng một hố bom. Khi người dân đến làm rẫy mới phát hiện và cho dựng lại.

Hòa bình lập lại, ngôi miếu tự được tăng ni, phật tử mọi miền gom góp nâng thành ngôi chùa núp bóng nơi miền sơn cước hẻo lánh. Khi ấy chùa chưa có tên gọi, về sau khi nhìn quang sắc nơi đây, người dân mới ngẫm ý đặt cho tên gọi là “Yên Sơn” (có nghĩa là “khói núi”, là bình yên và thoát tục). Về sau, người dân hay gọi là chùa Quan Âm.

< Trên đỉnh đồi, tượng Dược Sư thượng tọa trang nghiêm.

Chùa chưa có trụ trì, cũng như không có các tăng ni, chỉ có một lương y, cư sĩ vốn là một thầy giáo nghỉ hưu có ít tài gia truyền về nghề bốc thuốc trú ngụ để khám bệnh và hương khói trong chùa. Đó là cụ ông 72 tuổi quê Trường Xuân (TP Tam Kỳ) mà người dân nơi đây quen gọi thân mật là thầy lang Tiến.

Bước chân lên đò để đến Yên Sơn, lòng người như đã cởi bỏ hết những muộn phiền, mong đến sự thanh thản của cõi tâm diệu vợi để cùng lạc vào thế giới “từ bi, hỉ xả” dưới tán cây bồ đề râm mát, bên những tượng Phật trầm mặc, tượng La Hán ngồi xếp bằng trầm tư mặc tưởng, tượng Tiên Đồng hướng tâm linh con người đến cõi niết bàn vô lượng, hay tượng Dược Sư uy nghi mà tĩnh lặng trên đài cao đỉnh đồi...

Và về Yên Sơn để cùng một ngày trải nghiệm chốn cửa thiền, với những khoảnh lặng yên bình, để thấy lòng mình thanh tịnh hơn...

Du lịch, GO! - Theo Dương Văn Út (TTO)

Dư âm chuyến 'Liên Nghĩa - Nam Ban...'

Liên Nghĩa - Nam Ban đến bãi hoang Mũi Né
Vất vả trong một chuyến đi nhưng bao giờ: sự đền bù từ chuyến đi đó thường gấp bội phần những gì mình đã bỏ ra từ công sức đến tiền bạc.
Một thứ cần nhắc đến nữa là thành quả từ những chuyến phượt giúp ta trưởng thành hơn khi va chạm với cuộc sống - lại biết nhìn ra những cái đẹp tiềm ẩn trên những cung đường thật bình thường mà chính mình đã đi qua.

< Xanh ngát những vườn rau (tại Liên Nghĩa)

Cứ sau mỗi cuộc hành trình, bọn mình lại có thêm những kinh nghiệm mà trong chuyến đi đã tự tích tự được. Những điều này dù chỉ nho nhỏ thôi nhưng sẽ có ích trong những lần sau.

< Vật lộn với cát (trên đường đi Hòa Thắng).

- Nhắm một ngày đường cho vừa sức mình:

Từ trước nay, kinh nghiệm của riêng mình cho thấy là chỉ nên chạy đoạn đường tầm 200km/ngày - vừa đủ vượt đường xa, vừa có thời gian nghỉ và ngắm cảnh đối với xe gắn máy. Vậy nhưng nhiều cung đường sau này bọn mình đi đã vượt con số 300. Vậy nên...

< Núi, rừng và ta... (trên đỉnh đèo Đại Ninh).

... Chỉ một sơ xuất nhỏ thôi là mình đã càn thẳng vào cái ổ gà to tướng, đọng đầy nước trên QL20 do chính mình đã gần vượt quá sự giới hạn! 200km lái xe cho một ngày (hoặc có thể 250 tùy theo thể trạng, đường xá) là vừa đủ nếu bạn muốn tăng thêm sự an toàn. Tiếng máy đều đều, gió vi vu... và sự mỏi mệt trên chặng đường dài thường khiến ta buồn ngủ, cảm giác chậm, phản xạ không còn nhanh nhạy.
< Thành quả trên đỉnh gió hú (Đồi cát Hòn Hồng - Hòa Thắng).

Từ điều này: chỉ một sự cố xẩy ra thôi, ví dụ như nổ bánh xe, sụp ổ gà... là lập tức tạo ra sự cố rất nguy hiểm khiến mình không đủ bình tĩnh để xử lý.

Trong chuyến đi vừa qua: chuyện xảy ra bất chợt với mình nhưng may mắn là không té xe - sau vài mươi mét dừng lại bên mép đường, mình chợt nhận ra sự buồn ngủ bao trùm do điều khiển xe căng thẳng nhiều giờ.

< Chiều trên đồi chè (trên đường đi Di Linh).

Mươi phút nhắm mắt thư giản là điều nên làm để thoát qua hoàn cảnh này, sau đó là rửa mặt rồi để khô hoàn toàn thì mới chạy tiếp. Cơn mưa sau đó nửa tiếng cũng giúp tăng cường sự tỉnh táo cho mình suốt khoảng đường còn lại - Mưa trong trường hợp này là chuyện đáng hoan nghênh!
< Đừng cao hơn nữa... (trên là đường cao thế).

- Không ngại CSGT khi mình không vi phạm luật:

Thật vậy, với người đi xe gắn máy - nếu không vượt tốc độ cho phép, không vượt đèn đỏ, xe cộ và giấy tờ nghiêm chỉnh kể cả bảo hiểm thì không việc gì phải ngại cả...

< Thông reo Đà Lạt.

Ngược lại, chắc chắn tâm lý bất an sẽ đeo đuổi bạn suốt con đường khiến chuyến phượt đầy hào hứng sẽ mất vui, tại tăng thêm phần phiền toái và tốn kém nếu bạn nhận giấy phạt.
Lưu ý: nếu đóng phạt tại chỗ là may, thường thì nhận giấy hẹn vài ngày...
< Đỉnh gió cuốn (Gió cuốn cát bay trên đỉnh đồi cát Trinh Nữ).

Vậy nên để tâm lý thoải mái, tại sao ta không chọn cách 'đường đường chính chính' và nhận lấy sự bình yên cho chuyến đi bằng những trang bị đầy đủ về giấy tờ cùng chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông? Nó cũng giúp cho sự an toàn tính mạng của chính mình đó chứ - 'Chậm mà chắc', phải không bạn?

< Vi vu với những đường cong... (sắp vào đèo Đại Ninh).

- Ưu tiên chọn nơi trú ngụ trong đường nhánh:

QL20 đoạn qua Liên Nghĩa có vô số nhà nghỉ - khách sạn nhưng sao bọn mình lại tìm đến Khách sạn Quang Tiến nằm tuốt trong sâu?

< Thung lũng màu xanh (Liên Đầm).

Do mặt tiền QL thường nhiều xe lớn, chạy ngày đêm nên sự yên tĩnh khó mà so bì được với những chốn trong sâu. Phần khác: nơi ở mặt tiền đường lớn thường đã kinh doanh thâm niên nên cũng suy giảm chuyện 'mới và sạch' (cùng mức chi phí) nếu so những KS hay nhà nghỉ mới xây phía trong hẻm - Giá ở mặt tiền thường cao hơn, khung cảnh xung quanh cũng xấu hơn (nhà với nhà không hà).
< Say mê một màu đá đỏ (mình bên vực đá lở, tổ ong đất ngay phía sau lưng).

Bạn đi phượt bằng chân hay xe gắn máy? Nếu bằng chân: hãy tìm mặt tiền cho thuận lợi - còn nếu đi xe gắn máy: nên vào các ngóc ngách, chỉ mất vài phút để chạy ra đường lớn thôi.


< Ghềnh (TL725 - đường đi Nam Ban).

Còn việc tìm ra những nơi sạch đẹp, giá mềm này thì truy cập vào bản đồ Wikimapia tìm kiếm trước hoặc tìm kiếm trong các ngõ ngách - chuyến ni bọn mình tìm thấy Quang Tiến cũng chỉ do mấy tấm bảng quảng cáo đầu đường: xem QC nhiều lúc cũng có lợi đó chứ?
< Chạm mặt Di Linh.

- Đừng lười biếng hay e ngại khi phải quay về nơi cũ:

Tại Mũi Né, bọn mình đã ở Yến Nhi (150k do trả giá). Thật tế thì trước đó bọn mình đã hỏi giá nhà nghỉ Thùy Duyên (giá 200k) - Trong chuyện này: nếu Yến Nhi không giảm 50k thì bọn mình có trở lại Thùy Duyên hay không? Cần biết là phòng tại YN không thể nào so sánh được với những phòng đầy tiện nghi tại TD.


< Ham hố (Thác Voi - Nam Ban).

Kinh nghiệm cho thấy nên trở lại chỗ cũ nếu mình không tìm ra chỗ tốt hơn và giá mềm hơn. Thuận mua vừa bán: mình cho rằng không có gì ngại cả vì các nhà nghỉ cũng cần mình, cần nguồn khách. Bọn mình ở Mũi Né 2 đêm: Nếu không lười hay ngại (trong trường hợp YN = 200K) thì bọn mình sẽ có 4 giấc ngủ tốt trong căn phòng thật sạch đẹp và khang trang tại Thùy Duyên.
< Gập ghềnh (Đường Đại Ninh - Lương Sơn)

- Cẩn thận trên các dốc đèo:

Dốc thường cao, nếu bẻ ngoặc ngược lại sẽ tăng thêm độ cao dễ mất thăng bằng, gây té. Chưa kể nếu có xe phía sau mà té thì phượt nhà ta có thể 'đi bán muối' sớm.
Vậy nên gặp cảnh đẹp, muốn ngược lại thì cứ từ từ: dừng xe sát mép phải đường - cho người sau xuống nhìn trước sau - trở đầu xe - lên và chạy ngược lại... có lẽ là quy trình đầy đủ.

< Qua tán lá rừng (Tại thác Bảo Đại).

- Về hay còn đi chơi tiếp?

Khi đi bao giờ cũng phấn chấn và xông xáo lắm, còn khi về thường có tâm lý muốn về nhà sớm do đã hả hê đầy đủ trong chuyến hành trình, ngoài ra bạn cũng đã khá mệt rồi. Vậy có nên chọn con đường ngắn nhất để về nhà không? Mình nghĩ là 'nên' nếu bạn không dự định khám phá thêm bất kỳ mục tiêu nào.


< Đón nghe tiếng vọng của biển (Hòn Hồng).

Chuyến này bọn mình chọn con đường ven biển để về trong khi con đường này đã đi rất nhiều lần. May mắn là sau đó, mình đã chuyển qua QL55 giúp đoạn đường ngắn hơn và thuận tiện hơn trong việc ăn uống. Vậy: 'đi dài về ngắn' có lẽ là kế sách đáng thực thi.
< Đường lên cao nguyên (QL20).

- Không chần chừ nếu thấy khả năng đến được:

Chần chừ khi leo đồi cát Hòa Thắng, vậy nhưng bọn mình cũng leo lên được đến đỉnh và thưởng thức cảm giác tuyệt vời. Ngần ngại khi vào một chốn hoang vu? Nhắm không có gì quá nguy hiểm thì cứ đi: ví dụ như trong đó là resort, bảo vệ không cho vào thì mình đi ra - không ai làm gì mình được cả.

< Điều gì phía trước? (Đèo Đại Ninh).

... Còn nếu không có sự ngăn cản thì cứ 'tiến lên'. Kết quả trong chuyến này như như bạn xem đó: một bãi biển hoang sơ và đẹp đến bất ngờ.
Đây chính do sự xông xáo của 'nửa kia' kéo theo mình: muốn là sẽ đến được!

Tuy nhiên, nhớ đừng thách đố sự nguy hiểm - cái giá phải trả có khi sẽ là chính tính mạng của mình đấy bạn ạ.
< Chiều Trinh Nữ (Đồi cát Trinh Nữ).

Rồi bọn mình sẽ còn cọ xát trên những nẻo đường cùng những chuyến đi. Vài tháng nữa? Hay tháng sau? Tất cả đều có thể tùy theo ngẫu hứng cộng với thời tiết thiên định. Chi phí không quá nhiều? Đúng vậy bạn à - nhưng những cái bọn mình nhận được là vô giá, thật đáng công!

Còn bạn? Nếu vui, nếu thích những chuyến lang bang trên mọi nẻo đường như tụi mình thì hãy thử một lần xem nào?
Chỉ một lần rồi bạn sẽ thấy là không có gì khó cả...

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16 - Phần cuối - Tổng kết

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!