Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Rục rịch soạn hành lý...

Bọn mình lại bắt đầu chuẩn bị cho một chuyến đi. Đích đến đã nhắm rồi, ngày giờ không rõ do tất cả còn liên quan đến thời tiết: chỉ đơn thuần mong cho trời có nắng có âm u, không bão tố hay mưa dầm trong dăm bảy bữa là thừa sức vi vu.
Nhưng mong là một chuyện còn nắng mưa là ý Trời, vậy nên bọn mình vẫn theo dõi đều mục dự báo thời tiết hàng ngày để 'canh me' cho mình một khoảng lặng chờ tung bay.

Cung đường kỳ này có lẽ thật thông thường với bao bạn từng bôn ba gót chân khắp chốn, kể cả những bạn đã vi vu theo các tour: Nha Trang và Đà Lạt. Ngay với cả bọn mình: đây cũng là những nơi đã đến, đã đi qua và đã cảm nhận được cái đẹp tại những địa danh nổi tiếng này.

Tuy nhiên: quen mà lạ cũng sẽ là chủ đích của chuyến đi. Cung cách khám phá 'các vùng ven' của những địa danh đẹp sẽ là cốt yếu. Vậy nên bài viết sau chuyến đi cũng sẽ mang một cốt cách chi li đến những chốn 'hốc bà tó' của bọn mình đến với các bạn.
Gõ đến đây thì lại nhớ đến đến lời của vài bạn trong Phượt nói rằng: bác Dũng khoái đi những chốn... hổng ai đi, giống... tui quá (he he).

Thật tế là những chốn 'hổng ai đi' vậy nhưng có thể có khối cái đẹp mê hoặc cả lòng người đấy. Và khi đã có nhiều người đi công bố về những chổ 'hổng ai đi', biết đâu sau này lại trở thành nơi 'khối người đến' thì sao.

Lang mang tán phét một tý, giờ chỉ mong sức khỏe ngon cơm như hôm kia hôm kìa - thời tiết vẫn tốt như tháng kỉa tháng kia với chút nắng chút mưa lăm dăm (biển Đông hiện thời vẫn đầy mây theo như vệ tinh thời tiết, hic!) là bọn mình lại vi vu lên đường!

Chuyến này sẽ đi openbus chạy chiều tối, tới sáng là có thể đến nơi bọn mình cần đến (dự định là Vạn Giã) và bắt đầu từ đây sẽ di chuyển bằng chiếc Win lang thang mọi nơi. Và do ngẫu hứng nên lộ trình từ đây đến lúc về có thể trên ngàn cây số.

Nhưng 'hãy đợi đấy' vậy, chắc chắn rằng trước chuyến đi mình sẽ có bài nói sơ về những địa danh sẽ qua trong chuyến này. Và khi nào bạn thấy Du lịch, GO! 'thầm lặng' không được cập nhật như bình thường thì chắc mẫm bọn mình đang vi vu trên những nẻo đường...

Điền Gia Dũng - Du lich, GO!

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Dư âm chuyến 'Liên Nghĩa - Nam Ban...'

Liên Nghĩa - Nam Ban đến bãi hoang Mũi Né
Vất vả trong một chuyến đi nhưng bao giờ: sự đền bù từ chuyến đi đó thường gấp bội phần những gì mình đã bỏ ra từ công sức đến tiền bạc.
Một thứ cần nhắc đến nữa là thành quả từ những chuyến phượt giúp ta trưởng thành hơn khi va chạm với cuộc sống - lại biết nhìn ra những cái đẹp tiềm ẩn trên những cung đường thật bình thường mà chính mình đã đi qua.

< Xanh ngát những vườn rau (tại Liên Nghĩa)

Cứ sau mỗi cuộc hành trình, bọn mình lại có thêm những kinh nghiệm mà trong chuyến đi đã tự tích tự được. Những điều này dù chỉ nho nhỏ thôi nhưng sẽ có ích trong những lần sau.

< Vật lộn với cát (trên đường đi Hòa Thắng).

- Nhắm một ngày đường cho vừa sức mình:

Từ trước nay, kinh nghiệm của riêng mình cho thấy là chỉ nên chạy đoạn đường tầm 200km/ngày - vừa đủ vượt đường xa, vừa có thời gian nghỉ và ngắm cảnh đối với xe gắn máy. Vậy nhưng nhiều cung đường sau này bọn mình đi đã vượt con số 300. Vậy nên...

< Núi, rừng và ta... (trên đỉnh đèo Đại Ninh).

... Chỉ một sơ xuất nhỏ thôi là mình đã càn thẳng vào cái ổ gà to tướng, đọng đầy nước trên QL20 do chính mình đã gần vượt quá sự giới hạn! 200km lái xe cho một ngày (hoặc có thể 250 tùy theo thể trạng, đường xá) là vừa đủ nếu bạn muốn tăng thêm sự an toàn. Tiếng máy đều đều, gió vi vu... và sự mỏi mệt trên chặng đường dài thường khiến ta buồn ngủ, cảm giác chậm, phản xạ không còn nhanh nhạy.
< Thành quả trên đỉnh gió hú (Đồi cát Hòn Hồng - Hòa Thắng).

Từ điều này: chỉ một sự cố xẩy ra thôi, ví dụ như nổ bánh xe, sụp ổ gà... là lập tức tạo ra sự cố rất nguy hiểm khiến mình không đủ bình tĩnh để xử lý.

Trong chuyến đi vừa qua: chuyện xảy ra bất chợt với mình nhưng may mắn là không té xe - sau vài mươi mét dừng lại bên mép đường, mình chợt nhận ra sự buồn ngủ bao trùm do điều khiển xe căng thẳng nhiều giờ.

< Chiều trên đồi chè (trên đường đi Di Linh).

Mươi phút nhắm mắt thư giản là điều nên làm để thoát qua hoàn cảnh này, sau đó là rửa mặt rồi để khô hoàn toàn thì mới chạy tiếp. Cơn mưa sau đó nửa tiếng cũng giúp tăng cường sự tỉnh táo cho mình suốt khoảng đường còn lại - Mưa trong trường hợp này là chuyện đáng hoan nghênh!
< Đừng cao hơn nữa... (trên là đường cao thế).

- Không ngại CSGT khi mình không vi phạm luật:

Thật vậy, với người đi xe gắn máy - nếu không vượt tốc độ cho phép, không vượt đèn đỏ, xe cộ và giấy tờ nghiêm chỉnh kể cả bảo hiểm thì không việc gì phải ngại cả...

< Thông reo Đà Lạt.

Ngược lại, chắc chắn tâm lý bất an sẽ đeo đuổi bạn suốt con đường khiến chuyến phượt đầy hào hứng sẽ mất vui, tại tăng thêm phần phiền toái và tốn kém nếu bạn nhận giấy phạt.
Lưu ý: nếu đóng phạt tại chỗ là may, thường thì nhận giấy hẹn vài ngày...
< Đỉnh gió cuốn (Gió cuốn cát bay trên đỉnh đồi cát Trinh Nữ).

Vậy nên để tâm lý thoải mái, tại sao ta không chọn cách 'đường đường chính chính' và nhận lấy sự bình yên cho chuyến đi bằng những trang bị đầy đủ về giấy tờ cùng chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông? Nó cũng giúp cho sự an toàn tính mạng của chính mình đó chứ - 'Chậm mà chắc', phải không bạn?

< Vi vu với những đường cong... (sắp vào đèo Đại Ninh).

- Ưu tiên chọn nơi trú ngụ trong đường nhánh:

QL20 đoạn qua Liên Nghĩa có vô số nhà nghỉ - khách sạn nhưng sao bọn mình lại tìm đến Khách sạn Quang Tiến nằm tuốt trong sâu?

< Thung lũng màu xanh (Liên Đầm).

Do mặt tiền QL thường nhiều xe lớn, chạy ngày đêm nên sự yên tĩnh khó mà so bì được với những chốn trong sâu. Phần khác: nơi ở mặt tiền đường lớn thường đã kinh doanh thâm niên nên cũng suy giảm chuyện 'mới và sạch' (cùng mức chi phí) nếu so những KS hay nhà nghỉ mới xây phía trong hẻm - Giá ở mặt tiền thường cao hơn, khung cảnh xung quanh cũng xấu hơn (nhà với nhà không hà).
< Say mê một màu đá đỏ (mình bên vực đá lở, tổ ong đất ngay phía sau lưng).

Bạn đi phượt bằng chân hay xe gắn máy? Nếu bằng chân: hãy tìm mặt tiền cho thuận lợi - còn nếu đi xe gắn máy: nên vào các ngóc ngách, chỉ mất vài phút để chạy ra đường lớn thôi.


< Ghềnh (TL725 - đường đi Nam Ban).

Còn việc tìm ra những nơi sạch đẹp, giá mềm này thì truy cập vào bản đồ Wikimapia tìm kiếm trước hoặc tìm kiếm trong các ngõ ngách - chuyến ni bọn mình tìm thấy Quang Tiến cũng chỉ do mấy tấm bảng quảng cáo đầu đường: xem QC nhiều lúc cũng có lợi đó chứ?
< Chạm mặt Di Linh.

- Đừng lười biếng hay e ngại khi phải quay về nơi cũ:

Tại Mũi Né, bọn mình đã ở Yến Nhi (150k do trả giá). Thật tế thì trước đó bọn mình đã hỏi giá nhà nghỉ Thùy Duyên (giá 200k) - Trong chuyện này: nếu Yến Nhi không giảm 50k thì bọn mình có trở lại Thùy Duyên hay không? Cần biết là phòng tại YN không thể nào so sánh được với những phòng đầy tiện nghi tại TD.


< Ham hố (Thác Voi - Nam Ban).

Kinh nghiệm cho thấy nên trở lại chỗ cũ nếu mình không tìm ra chỗ tốt hơn và giá mềm hơn. Thuận mua vừa bán: mình cho rằng không có gì ngại cả vì các nhà nghỉ cũng cần mình, cần nguồn khách. Bọn mình ở Mũi Né 2 đêm: Nếu không lười hay ngại (trong trường hợp YN = 200K) thì bọn mình sẽ có 4 giấc ngủ tốt trong căn phòng thật sạch đẹp và khang trang tại Thùy Duyên.
< Gập ghềnh (Đường Đại Ninh - Lương Sơn)

- Cẩn thận trên các dốc đèo:

Dốc thường cao, nếu bẻ ngoặc ngược lại sẽ tăng thêm độ cao dễ mất thăng bằng, gây té. Chưa kể nếu có xe phía sau mà té thì phượt nhà ta có thể 'đi bán muối' sớm.
Vậy nên gặp cảnh đẹp, muốn ngược lại thì cứ từ từ: dừng xe sát mép phải đường - cho người sau xuống nhìn trước sau - trở đầu xe - lên và chạy ngược lại... có lẽ là quy trình đầy đủ.

< Qua tán lá rừng (Tại thác Bảo Đại).

- Về hay còn đi chơi tiếp?

Khi đi bao giờ cũng phấn chấn và xông xáo lắm, còn khi về thường có tâm lý muốn về nhà sớm do đã hả hê đầy đủ trong chuyến hành trình, ngoài ra bạn cũng đã khá mệt rồi. Vậy có nên chọn con đường ngắn nhất để về nhà không? Mình nghĩ là 'nên' nếu bạn không dự định khám phá thêm bất kỳ mục tiêu nào.


< Đón nghe tiếng vọng của biển (Hòn Hồng).

Chuyến này bọn mình chọn con đường ven biển để về trong khi con đường này đã đi rất nhiều lần. May mắn là sau đó, mình đã chuyển qua QL55 giúp đoạn đường ngắn hơn và thuận tiện hơn trong việc ăn uống. Vậy: 'đi dài về ngắn' có lẽ là kế sách đáng thực thi.
< Đường lên cao nguyên (QL20).

- Không chần chừ nếu thấy khả năng đến được:

Chần chừ khi leo đồi cát Hòa Thắng, vậy nhưng bọn mình cũng leo lên được đến đỉnh và thưởng thức cảm giác tuyệt vời. Ngần ngại khi vào một chốn hoang vu? Nhắm không có gì quá nguy hiểm thì cứ đi: ví dụ như trong đó là resort, bảo vệ không cho vào thì mình đi ra - không ai làm gì mình được cả.

< Điều gì phía trước? (Đèo Đại Ninh).

... Còn nếu không có sự ngăn cản thì cứ 'tiến lên'. Kết quả trong chuyến này như như bạn xem đó: một bãi biển hoang sơ và đẹp đến bất ngờ.
Đây chính do sự xông xáo của 'nửa kia' kéo theo mình: muốn là sẽ đến được!

Tuy nhiên, nhớ đừng thách đố sự nguy hiểm - cái giá phải trả có khi sẽ là chính tính mạng của mình đấy bạn ạ.
< Chiều Trinh Nữ (Đồi cát Trinh Nữ).

Rồi bọn mình sẽ còn cọ xát trên những nẻo đường cùng những chuyến đi. Vài tháng nữa? Hay tháng sau? Tất cả đều có thể tùy theo ngẫu hứng cộng với thời tiết thiên định. Chi phí không quá nhiều? Đúng vậy bạn à - nhưng những cái bọn mình nhận được là vô giá, thật đáng công!

Còn bạn? Nếu vui, nếu thích những chuyến lang bang trên mọi nẻo đường như tụi mình thì hãy thử một lần xem nào?
Chỉ một lần rồi bạn sẽ thấy là không có gì khó cả...

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16 - Phần cuối - Tổng kết

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Vĩnh Hy: Vịnh biển đẹp như nàng tiên cá...

Mọi mệt dường như tan biến khi tôi đứng trước một màu xanh thẳm của nước biển và mây trời huyền ảo Vĩnh Hy, miên man trong tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng êm ả như mái tóc suôn mượt của người thiếu nữ tinh khôi.

Cách trung tâm thành phố Phan Rang - Tháp Chàm (Ninh Thuận) khoảng 42km theo hướng Đông Bắc, xã Vĩnh Hải huyện Ninh Hải có một vịnh biển đẹp hoang sơ mang tên Vĩnh Hy. Như nơi sơn cùng thủy tận của tỉnh Ninh Thuận, vịnh Vĩnh Hy hút hồn biết bao du khách nhờ vẻ hoang sơ mộc mạc tự nhiên, như nàng tiên không son phấn.
Mọi mệt mỏi sau hành trình khá xa dưới "cái gió như phan nắng như rang" dường như tan biến khi tôi đứng trước một màu xanh thẳm của nước biển và mây trời huyền ảo Vĩnh Hy, miên man trong tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng êm ả như mái tóc suôn mượt của người thiếu nữ tinh khôi.

Bãi cát trắng như dát vàng, ánh lên những lấp lánh kỳ ảo dưới cái nắng thanh bình. Xa xa là những dãy núi đá vôi nghiêng bóng soi mình xuống mặt biển.

Tôi như bị mê hoặc trong khung cảnh hoang sơ như cô gái quê mộc mạc chưa một lần son phấn, vẻ đẹp  diễm lệ ấy khiến tôi phải thốt lên: “Vĩnh Hy có phải em là tiên!”.

Đến Vĩnh Hy, thích nhất là được đi tàu đáy kính lướt trên vùng biển êm đềm và được dừng lại phía bờ bên kia của vịnh để ngắm những cụm san hô rực rỡ như những khóm hoa lung linh, huyền ảo dưới đáy biển.

Đi qua cây cầu treo khoảng 15 phút, bạn còn có thể đến suối Lồ Ồ với dòng nước mát rười rượi cùng các tảng đá to nhỏ chồng lên nhau. Xung quanh là rừng cây bao phủ thanh mát như chốn bồng lai.

Khi  tàu quay về, bạn còn được thưởng thức hoặc mua ngay tại chỗ những con cá  thu, cá ngừ tươi xanh còn giãy đành đạch khi ghe đánh cá vừa cập bến. Ở đây, bạn cũng có thể tìm thấy rất nhiều loại ốc ngon, đặc biệt là ốc bàn tay, ốc dâu, ốc nhảy, nhum, hàu hương, cua huỳnh đế… vô cùng tươi ngon với giá rẻ.

Đến Vĩnh Hy, tôi nhớ hoài lúc chiều xuống được chiêm ngưỡng cảnh hoàng hôn chầm chậm chìm xuống biển, trời đất bao phủ cả một màu đỏ rực. Khung cảnh làng chài với những ngư dân hối hả kéo lưới hiện lên thật sống động lạ thường.

Đến giờ tôi vẫn tiếc hoài vì chưa được ngủ lại trên các nhà sàn, vui chơi, nhảy múa và thưởng thức những ché rượu cần nồng nàn cùng bà con dân tộc Ra Glai sống quanh vịnh. Dẫu sao, điều đó cũng là lý do để tôi quay lại với nàng tiên Vĩnh Hy thêm nhiều lần nữa.

Du lịch, GO! - Theo iHay

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Từ đảo Cá Heo, nhìn vịnh Vân Phong

Từ Nha Trang đi hơn 100km là đến Đầm Môn, qua một xóm chài khá heo hút, chúng tôi đi thuyền qua đảo Cá Heo, mất khoảng 15 phút chạy trên vịnh Vân Phong.

Không phải hòn đảo này có cá heo nên có tên gọi như vậy mà vì có hình dáng như con cá heo. Tàu chạy pành pạch qua mất cồn cát và rồi đập vào mắt chúng tôi là những trụ thép to cả vòng tay người ôm đang vươn lên mặt biển cao đến cả chục mét.
Người lái thuyền cho biết, những trụ thép đầu tiên để xây cảng Vân Phong mà báo chí đưa loan tin sẽ là cảng biển lớn nhất Đông Nam Á. Từ đây có thể nhìn thấy dãy các ngôi nhà của resort trên đảo Cá Heo.

Theo như Vinh, một nhân viên làm việc trên resort Cá Heo thì resort này có từ hơn chục năm trước và được du khách đặc biệt thích với sự yên tĩnh đến nao lòng và phong cảnh đẹp khi đắm mình trên mặt vịnh xanh trong.

Tối, tôi nghĩ mình có thể thả mình trong tĩnh lặng những suốt đêm, tiếng tàu chạy ầm ầm trên mặt vịnh. Hóa ra tàu chạy suốt ngày đêm để trở nguyên vật liệu chuẩn bị cho việc xây dựng cảng.

Những con tàu to cỡ vài vạn tấn chở những khối xi măng, sắt thép khổng lồ đỗ san sát, đè bẹp xuống dươi bóng của nó những con thuyền đánh cá nhỏ nhoi. Khi cảng Vân Phong bắt đầu được xây dựng, khách ra đảo

Cá Heo thưa dần. Giống như tôi, họ không thể bỏ ra khoản tiền không hề nhỏ cho một hành trình dài để đổi lấy tiếng ì ầm suốt đêm của những con tàu và làn nước đã đặc lại vì váng dầu.

Buổi sáng, trên đảo Cá Heo, chỉ có chúng tôi là những người khách hiếm hoi. Tôi cố hít một hơi thật dài để tận hưởng vị mặn mòi của biển. Bây giờ nó đã có lẫn mùi xăng dầu ngai ngái.

Khoảng 5 năm nữa, chắc cái resort trên đảo Cá Heo sẽ biến mất khi vịnh Vân Phong đặc quánh hơi người. Chỉ có những ngư  phủ là vẫn chất phác.

Vịnh Vân Phong đẹp đến nao lòng. Một bên là những dãy núi bạt ngàn rồi cát trắng miên man và đến biển nhìn xa vẫn xanh ngăn ngắt. Người ta nói “cái gì cũng có giá của nó”. Câu chuyện vịnh Vân Phong và đảo Cá Heo cũng vậy.

Du lịch, GO! - Theo Kienthuc, ảnh internet

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Trở về từ một chuyến đi...

Hoành thành một chuyến đi, bọn mình vừa về đến nhà khoảng 4h ngày 8/8 sau khi trải qua một cung đường đầy nắng gió lẫn mưa dầm.

Những địa danh đi qua trong chuyến đi là: Định Quán - Bảo Lộc - Di Linh - Liên Nghĩa - Finôm - đèo Prenn - hồ Tuyền Lâm - Đà Lạt - đèo Tà Nung - Nam Ban - thác Voi - Linh Ẩn Tự - N'Thôl Hạ - thác Pongour - Đại Ninh - Tà Hine - thác Bảo Đại - Ninh Loan - đèo Đại Ninh (Lò Xo) - Phan Lâm - Lương Sơn - Bàu Trắng - Mũi Né - Phan Thiết - Kê Gà - Dinh Thày Thím - Lagi - Sơn Mỹ - Bình Châu - Phước Bửu - Đất Đỏ - Long Điền - Bà Rịa - Tân Hải - Long Phước - Nhơn Trạch - TP HCM. Tổng chiều dài cung đường hơn 950km.
Cái đáng chú ý nhất trong chuyến đi là bọn mình lại tìm thấy một chốn cực kỳ hoang sơ tại Mũi Né: Một resort... bỏ hoang tại Mũi Yến Hồng Chính, he he!

< Chốn hoang sơ mình vừa tìm thấy được (sẽ tường thuật lại rõ ràng). Ảnh trên cùng là thác Voi (Nam Ban).

Nơi này có những hàng dừa cao vút ven biển, vài ngôi nhà gần hoàn thiện nhưng vô chủ, những đồi cỏ và bãi đá hùng vĩ nhìn xuống một bãi biển mênh mông nhưng không một bóng người.

Gần đó là những đồi cát vàng cao ngất ngưỡng lộng gió... thừa sức chinh phục những người thích trượt hay vui đùa với cát sa mạc. Một chốn vô cùng yên tịnh với những bạn hay nhóm bạn thích khám phá, thích thiên nhiên... có thể cắm trại cho hàng trăm người...

< Thác Pongour vài ngày trước...

Về những thắng cảnh khác: thác Liên Khương hoàn toàn vào dĩ vãng dù thác này vẫn còn vài con thác nhỏ. Đà Lạt mấy ngày mình đi khá lạnh, mưa nhiều nhưng nhờ vậy mà thác Bongour khá đẹp (nơi này đã được xây dụng hồ chứa nước dành cho mùa khô), thác Bảo Đại cuồn cuộn nước (không bóng người).

< Con ngựa sắt vạn dặm đường, ảnh chụp trên đèo Bảo Lộc.

Nói về cung đường thì QL20 hiện nay có nhiều ổ gà, chạy xe ban ngày thì ổn nhưng trong đêm phải thật cẩn thận vì nó có thể xuất hiện bất chợt trước mắt.

Đoạn QL20 này khoảng Đồng Nai có nhiều trạm CSGT (chuyến mình đi thấy những 5 trạm) nhưng cứ theo đúng luật vẫn ổn, không ngại gì.

< Thác Bảo Đại cuồn cuộn nước, hùng vĩ và thật đẹp. Vào trong này vừa vui, vừa có chút nỗi buồn...

Đường đèo Đại Ninh bắt đầu từ ngã 3 QL20 đi Tà Hine xấu, lổn ngổn đất đá nhưng từ khu vực Ninh Loan trở đi đến đèo Đại Ninh - Phan Lâm - Lương Sơn thì không có gì chê trách. Đèo vô số cua dốc cao và rất gắt (ít xe lắm), chạy cần cẩn thận.

Tóm lại, chuyến đi rất tuyệt và chắc chắn là một bài dài, hay sẽ có trong nay mai để tường trình cặn kẽ về một chuyến lượt phượt để các bạn xem cho biết hoặc xem để chuẩn bị làm một chuyến cuối hè.
Chúc các bạn vui, khỏe.

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Hướng về Liên Nghĩa...

Khi bài này phát hành lên blog thì bọn mình đã vào chuyến phiêu du rồi. Thời tiết vẫn không thuận tiện lắm do ngay mùa mưa, xem dự báo thì toàn kiểu "Có mưa rải rác nhiều nơi" dù khu vực Tây nguyên tương đối thoáng.

Kế hoạch đã bàn thảo từ lâu, hành lý cũng chuẩn bị sẳn sàng và dự định khởi hành từ hàng tháng trước nhưng cứ phải lần lữa chỉ vì mưa, rồi đến bão - Có vài ngày tốt trời lại dính chuyện cần có ở nhà để trả tiền điện, nước, net... và khối chi phí linh tinh khác lúc cuối tháng.
Giờ đây: tiết trời chưa hẳn đã tuyệt nhất nhưng...: 'thích thì lên đường' - Mình chỉ cầu mong cho ông Trời có mưa thì mưa vừa vừa, mưa rỉ rả hay chợt nắng chợt mưa chứ đừng dầm dề thì toi mấy ngày của chuyến đi mất (dự định không dưới 5 ngày).

Lộ trình lần này, bọn mình sẽ theo QL20 đi Định Quán - Bảo Lộc - Di Linh - Liên Nghĩa. Khá dài, tầm 300km - chuyến đi lại theo QL20: nơi dễ bị bắn tốc độ (nhất là đoạn qua Đồng Nai) nên có lẽ sẽ mất gần một ngày đi đường (sáng sớm đi, chắc xế chiều mới đến).

Liên Nghĩa và các vùng phụ cận có các nơi đẹp mà mình sẽ đến như:

- Thác Liên Khương (Liên Khàng): con thác vô cùng hùng vĩ trong quá khứ nhưng ngày nay đã 'chít ngắt' vì thủy điện. Mong rằng trong mùa mưa này, thác cũng có tý chút nước để còn gọi là một dòng thác chảy để nhớ về quá khứ oai hùng...
- Hồ chứa nước Đạ-Ròn: Thuộc huyện Đơn Dương, Lâm Đồng đây là một hồ thủy lợi lớn chứa nước phục vụ sản xuất nông nghiệp. Mong cảnh quang xung quanh sẽ đẹp tương xứng một hồ lớn ở Liên Nghĩa (thông tin được biết thì có vài khu du lịch ở đây).

- Đèo Tà Nung: Đi đèo này phải lên Đà Lạt theo đèo Prenn (Có thác Datanla nhưng phải mua vé) rồi vào TL725 đi Tà Nung, khúc này có thác Vọng (thác Cửa Thần - nghe nói đường vào khá chua) - nếu thuận tiện sẽ ghé chơi cho biết.
- Về Nam Ban thăm thác Voi, chùa Linh Ẩn Tự. Từ đây nếu đến đèo Phú Sơn sẽ mất vài mươi cây số nữa, nếu tràn đầy hứng khởi cũng sẽ đi luôn một lần cho 'hả' rồi trở về thị trấn Đình Văn, theo QL27 về Liên Nghĩa.
- Đi thác Gougah và Pongour: Pongour là dòng thác tuyệt vời nhưng cũng đã 'banh càng' vì đập thủy điện, mong rằng trong mùa mưa, Pongour vẫn có sự thoi thóp. Gougah cũng vậy: mùa mưa có thể hồ tích nước thủy điện làm ngập tràn: tới mới biết được thác Gougah mùa mưa... thê thảm thế nào.

- Trở về phía Đông: bọn mình sẽ rời Liên Nghĩa về hướng Đông đi bằng đèo Đại Ninh sau khi ghé thác Bảo Đại. Ghé Lương Sơn, Bàu Trắng - Nếu đủ sức sẽ khám phá các 'tiêu điểm' đã định từ hai năm trước.

Hủm rày, do Blogspot vẫn bị VNPT chận tùy theo 'cơn' nên số người truy cập trồi sụt, nhiều mail và nhắn tin thăm hỏi về sự sống còn của Du lịch, GO! - Mình xin khẳng định là blog vẫn cứ tồn tại dù bọn họ chận từa lưa (cả Wordpress cũng bị chận) tá lả. Mong rằng các bạn sẽ giúp phổ biến 'Cách vào Du lịch, GO!' cho mọi người cùng biết với cách đơn giản nhất là xài DNS Jumper để 'vượt rào'.

Du lịch, GO! vẫn sẽ sống, vẫn cập nhật hàng ngày khi mình vẫn còn đi được, vẫn cứ: "Lựa chọn, tìm hiểu, lên kế hoạch rồi... phượt một chuyến nhé..." dài dài.

Cũng như mọi lần, trong những ngày hành trình: mình sẽ không cập nhật được blog (nếu có thì cũng không nhiều do không phải chỗ nào cũng có wifi free - phần khác: tạo bài, gõ chữ bằng netbook cũng... khá chua). Vậy nhưng khi về lại có chuyện kể cho bà con nghe chơi, lại thêm tý kinh nghiệm cho một vùng đất mới: chuyến phượt mùa mưa...
Mong rằng mọi người đều vui vẻ, mạnh khỏe. Mong rằng chuyến phượt bình yên như bao lần đã đi...

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Phượt Trường Sơn trong mưa dầm

Trên hai con ngựa sắt, tôi cùng với hai chiến hữu bắt đầu hành trình xuyên dãy Trường Sơn huyền thoại. Cảm giác hào hứng thích thú nhanh chóng qua đi khi mà bầu trời xanh ngát bắt đầu chuyển màu xám xịt. Cơn mưa đang kéo đến...

Tôi rất ghét những cơn mưa, trong suy nghĩ của tôi những cơn mưa đại diện cho sự thất bại, buồn chán và là những cái gì đáng ghét . Còn trời nắng thì ngược lại, tôi luôn muốn được sống trong những ngày nắng. Nhưng có một hành trình đã thay đổi suy nghĩ của tôi… Tôi gọi đó là cuộc hành trình đi về nơi những cơn mưa tới.

Trên hai con ngựa sắt, tôi cùng với hai chiến hữu bắt đầu hành trình xuyên dãy Trường Sơn huyền thoại. Cảm giác hào hứng thích thú nhanh chóng qua đi khi mà bầu trời xanh ngát bắt đầu chuyển màu xám xịt. Cơn mưa đang kéo đến.

Bực mình pha chút thất vọng vì chúng tôi mới được tận hưởng cảnh đẹp của dãy Trường Sơn chưa được bao lâu. Chúng tôi dừng lại, tôi hỏi các thành viên trong đoàn có nên đi tiếp hay không?

Một người nói: không nên đi trong trời mưa, không xem được cảnh đẹp gì lại nguy hiểm và khiến mọi hành lý, quần áo sẽ ướt hết, sẽ rất khó chịu. Tốt nhất nên kiếm một chỗ nào đó trú chân và đợi cơn mưa đi qua.

- Nhưng như thế thì một ngày của chúng ta sẽ trôi qua trong nơi trú chân, thế thì chán lắm, tôi nói.

Chiến hữu thứ 2 nói: Chán gì mà chán, thiếu gì trò chơi, ngồi oánh bài, nghe nhạc, nhắn tin gọi điện cho người yêu, đầy việc để làm. Giờ lao vào mưa gió để làm cái gì!

Tôi ngần ngừ suy nghĩ. Tôi không nghĩ mình thích đi trong mưa, tôi đã nói ngay từ đầu là tôi rất ghét mưa, nhưng ngồi một chỗ trong khi cuộc hành trình mới bắt đầu thật lãng phí thời gian.

Nhìn lên bầu trời xám xịt tôi nghĩ: kiểu trời này chắc phải mưa cả ngày quá, thế thì ngồi đây cũng không ổn, chi bằng cố đi thêm một một đoạn rồi kiếm nơi nghỉ qua đêm luôn là tốt nhất.

Tôi giục hai chiến hữu thay quần áo ngắn và bọc đồ cẩn thận để đi trong trời mưa. Hai chiến hữu có vẻ không thích ý tưởng này lắm nhưng vì tôi là trưởng đoàn nên dù có phàn nàn hai chiến hữu cũng vẫn hoàn thành công việc trước lúc mưa tới.

Mưa tới. Chúng tôi lên xe tiếp tục cuộc hành trình. Lạnh, gió, quần áo ngấm nước mưa, khó chịu, tôi bắt đầu nghĩ có khi nên dừng lại, tôi thấy đi trong cơn mưa thật là một quyết định điên rồ. Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến cảnh ngồi trong một nơi khô ráo chơi bài, nghe nhạc, và gặm một quả ổi, giờ đó là thiên đường.

Đầu nghĩ đến những cảnh đó, nhưng không hiểu sao tay tôi vẫn kéo ga. Có thể là vì là trưởng đoàn, tôi không muốn dừng lại để nhận mình sai, để rồi nghe những lời phàn nàn của hai thành viên. Tôi cứ kéo ga...

Nhưng cơn mưa của dãy Trường Sơn huyền thoại dường như không muốn bị tôi khuất phục, mưa càng ngày càng to. Tôi bị khuất phục rồi. Tôi chịu rồi. Tôi dừng xe. Tôi muốn tìm chỗ trú mưa mặc dù bây giờ tôi đã ướt gần hết. Nhưng làm gì có chỗ nào có thể trú chân giữa đại ngàn này? Không có. Chúng tôi đành đi tiếp chỉ với nhiệm vụ tìm một khu dân cư hoặc một chiếc lều nào đó có thể đứng trú.

Thực sự chán nản khi nhận ra nhiệm vụ nhỏ nhoi đó giờ cũng có vẻ bất khả thi. Mệt. Có thể cơ thể không mệt nhưng tinh thần chúng tôi thực sự đã mệt, rất mệt.

Tôi ngước lên để những giọt mưa lao vào mặt, tôi làm thế chỉ với mục đích khích thích tinh thần. Như một phép mầu, tôi giật mình, không phải vì nước mưa mà vì phía trước có màu xanh. Màu xanh của bầu trời. Màu xanh biểu tượng cho điều gì tôi không nhớ, nhưng giờ đây tôi chỉ biết rằng màu xanh biểu tượng cho bầu trời không có mưa. Tôi chỉ cho hai chiến hữu khoảng trời đó. Chúng tôi không nói gì, lập tức tăng tốc phi nhanh.

Chúng tôi cứ phi, mưa nhỏ dần. Mưa tạnh. Bầu trời trong xanh như lúc bắt đầu cuộc hành trình, chỉ khác là chúng tôi bị ướt hết, nhưng chúng tôi vui mừng như được tặng một món quà. Chúng tôi cười. Không ai trách tôi vì tôi đã quyết định đi trong cơn mưa cả. Tận hưởng bầu trời trong xanh. Ăn uống thay quần áo xong chúng tôi tiếp tục lên đường. Chúng tôi hát. Tôi cảm giác như mình đang đi trên thiên đường, những cung đường tuyệt đẹp hiện ra.

Không!!!

Phía trước lại xuất hiện những đám mây xám. Mưa lại sắp tới. Không. Chúng tôi sắp đi đến cơn mưa thì đúng hơn. Tôi quay lại nhìn hai chiến hữu với ý dò hỏi có nên đi tiếp hay tìm chỗ trú. Hai chiến hữu tỏ ý để tôi quyết định.

Tôi hơi ngần ngừ, tôi ghét trời mưa, nhắc lại lần nữa là tôi rất ghét. Nhưng đã qua được cơn mưa vừa rồi giờ tôi nghĩ không có lý do gì phải ngại cơn mưa này. Tôi quyết định đi tiếp. Với tâm lý không thoải mái lắm nhưng cuối cùng chúng tôi đã đi qua cơn mưa thứ hai này.

Nhưng có một điều lạ, khi qua được cơn mưa này, chúng tôi không vui mừng như trước nữa, mặc dù vẫn thấy thoải mái. Chúng tôi tiếp tục phi.

Ồ, phía xa trời lại xám xịt, sắp mưa!

Chúng tôi chẳng nói với nhau câu nào, cứ thế phi thẳng về phía trước. Trời mưa. Lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau khi đi trong trời mưa. Tôi thỉnh thoảng còn thưởng thức được vị ngọt của những giọt nước mưa tinh khiết.

Tôi giờ cảm thấy cơn mưa cũng đâu có gì ghê gớm để mình phải ghét nó thế!
Chợt nhận ra một điều rằng thất bại, buồn bã… không ai muốn điều đó giống như không ai muốn cơn mưa trong cuộc hành trình của mình. Nhưng nó cứ đến, và khi nó đến chúng ta sẽ phải lựa chọn:

- Một là tìm nơi trú ẩn để nó qua đi rồi tiếp tục cuộc hành trình, nhưng như vậy hành trình sẽ ngắn lại và phụ thuộc hoàn toàn vào cơn mưa đó.

- Hai là đi qua nó, chấp nhận nó như là một phần của cuộc hành trình, và đến khi chúng gặp cơn mưa thứ ba, thứ tư… chúng ta có thể sẽ thấy cơn mưa không đáng ghét và đáng sợ như ta nghĩ.

Nếu chúng ta có một ước mơ, hãy theo đuổi nó, dù phía trước là những khó khăn chông gai, hãy cứ đi. Hãy xuyên qua những cơn mưa! Nó không đáng sợ như ta nghĩ. Có thể rất nhiều người có ước mơ nhưng họ lại chọn phương án an toàn: chờ cơn mưa đi qua.

Không ai có thể nói lựa chọn nào là tốt hơn. Nhưng có một điều chắc chắn rằng: chúng ta, loài người không phải là những chú heo chỉ cần ăn ngon và một cái chuồng đẹp.
Và với tôi cái làm nên giá trị của một con người không phải là những gì họ có, mà là những gì họ trải nghiệm!

Du lịch, GO! - Theo Vũ Quang Phúc (VnExpress), ảnh internet