Hiển thị các bài đăng có nhãn Thành phố tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thành phố tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Về Vàm Sát nếm rau bui rừng, cá rô biển

Ai đã từng ghé thăm rừng ngập mặn Vàm Sát (huyện Cần Giờ, TP.HCM) mà chưa nếm qua những món đặc sản riêng có của xứ này như rau bui, cơm nắm, cá rô biển... kể như chưa biết Cần Giờ.

< Rau bui rừng luộc cùng rau vườn nhà, chấm với mắm kho quẹt, thưởng thức cùng cơm nắm và khô cá dứa chiên được nâng lên hàng "sơn hào hải vị" ở Cần Giờ.

Một trong những món thuộc hàng đặc sản, dân dã nhất và cũng "bắt" nhất là rau bui rừng luộc chấm nước mắm kho quẹt, ăn với cơm nắm và khô cá dứa chiên.

Không biết có phải do lúc ấy chúng tôi đang đói rã người sau cả buổi sáng lang thang trong rừng đước, rừng tràm ngắm bầy dơi đu trĩu cành, chơi đùa với khỉ giữa rừng... hoặc mùi vị món ăn khá lạ miệng nên ai nấy đều gắp luôn tay, miệng xuýt xoa khen ngon.


< Rau bui xanh mướt ở góc phải khay rau vườn lẫn rau rừng của khu du lịch Vàm Sát.

Người dân địa phương bảo rau bui là loại rau mọc rất nhiều trong rừng ở đây, song nó không mọc chen giữa rừng rậm mà ở một khoảng rừng thưa ngập nắng. Người đi hái rau bui rừng chỉ cần ngắt một đoạn ngọn cỡ chừng gang tay là vừa ngon. Trong khay tre đựng đủ thứ rau vườn lẫn rau rừng, rau bui đã được phong là "ông hoàng" bởi mùi vị của nó thật khó tả, có một chút the the cay cay của rau kinh giới, một chút nhân nhẩn của khổ qua, một chút ngọt giòn của rau muống...

Càng tuyệt hơn nữa khi chấm rau bui luộc vừa tới xanh một màu tươi rói với một chút mắm kho quẹt dậy mùi mỡ hành, tôm khô và một vắt cơm dẻo thơm gạo đặc sản Cần Giờ.

Khô cá dứa tưởng chừng chỉ là món ăn giản dị của một bữa cơm dân dã thường ngày, song bỗng thành món ăn "sơn hào hải vị" khi được thưởng thức cùng với rau bui rừng, cơm dẻo. Chỉ đơn giản là chiên sém vàng một chút để miếng cá vừa đủ độ giòn, béo và đẩy hương vị rau rừng hoang dã lên tuyệt đỉnh.


< Cá rô biển chiên xù - một món ngon của Cần Giờ.

Thú vị nhất là những món ăn bình dân này đã được khu du lịch Vàm Sát đưa vào hàng món độc để khách từ xa tới có thể nếm hết mùi vị dân dã của một vùng nước ngập mặn ven ô có một không hai.

Món ăn độc chiêu khác của rừng Vàm Sát, Cần Giờ là cá rô biển. Trông giống như cá rô phi thường bán nhiều ở các chợ, người dân vùng rừng ngập mặn bảo cá rô biển được câu ở vùng biển này. Điểm đặc biệt của món cá rô biển chiên xù của Vàm Sát là nó được chiên làm sao để con cá đứng được trên đôi mang dang rộng hai bên.

Ngư dân ở đây giải thích lý do con cá đứng như thế là từ tục lệ của dân miền biển là kiêng lúc ăn cá không lật ngược mình cá lại sau khi đã ăn hết phần nạc ở thân trên. Vì vậy, trông chú cá rô biển đứng thẳng ưỡn ngực trên đĩa rau sống xanh non thật ấn tượng và khác thường, dẫu chỉ là món cá chiên đơn thuần. Hương vị của cá rô biển hẳn nhiên cũng khác nhiều so với con cá rô phi mà ta thường mua ở chợ. Thịt cá rô biển trắng, dai, đậm đà vị muối thiên nhiên, quyện cùng rau sống thơm ngọt ngon tuyệt!

< Dừa nước - món tráng miệng dân dã của rừng Cần Giờ.

Chưa hết, bữa ăn dân dã với những món cây nhà lá vườn ở rừng Vàm Sát sẽ thiếu trọn vẹn nếu không có món tráng miệng bằng loại trái cây mang nét đặc trưng của Cần Giờ: dừa nước. Mặc dù không phải là loại trái quý hiếm, ai cũng dễ dàng mua ở bất cứ góc phố nào của Sài Gòn, song những miếng dừa nước trắng đục như những miếng thạch thơm tho hôm ấy cứ như tan ra trong miệng thơm lừng mùi biển.

Và những hương vị dân dã khó quên ấy cứ còn níu chân khách đường xa quay về với rừng nước ngập mặn mến khách và phóng khoáng nắng gió...

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Xóm đèn lồng 50 năm tuổi ở Sài Gòn

“Từ sáng đến giờ tôi đã giao được hơn 2000 chiếc lồng đèn rồi đó. Năm nay, hàng được sản xuất nhiều, ra bao nhiêu hết bấy nhiêu”. Một chị bán hàng trung thu ngay ngõ vào nhà thờ Phú Bình trên đường Lạc Long Quân (P.5 Q.11 TP.HCM) vui vẻ khoe với chúng tôi như thế…

< Những gian hàng lồng đèn ở xóm lồng đèn Phú Bình.

Hồi sinh một nghề “hiếm”

Buổi sáng cuối tháng 7 đầu tháng 8 âm lịch, con hẻm dẫn vào xóm đạo Phú Bình nhộn nhịp hơn ngày thường. Những gian hàng bán lồng đèn trung thu trưng bày nhiều sản phẩm khá đẹp. Những chiếc lồng, đèn giấy kiếng truyền thống có dịp khoe sắc.

Trên chiếc ba gác máy, một thanh niên đang cẩn thận xếp từng chiếc lồng đèn lên xe. Đủ hình thù con vật, nào bướm, cua, thỏ, gà…rất nhiều mẫu mã đẹp mắt. Anh thanh niên vừa làm vừa cho biết, một đơn vị hoạt động từ thiện đặt 4.000 chiếc lồng đèn trong dịp trung thu này. Do số lượng lớn, nên anh phải giao hàng theo nhiều đợt.

Anh thắc mắc: “Không hiểu vì sao những năm trước mãi lực lồng đèn giấy kiếng mỗi năm mỗi thấp nhưng năm nay lại tăng cao. Có được như vậy chúng tôi mới tiếp tục duy trì được làng nghề truyền thống của cha ông để lại từ hơn 50 năm nay”.


< Chuyển hàng lên xe.

Tính từ đầu ngõ vào đến nhà thờ khoảng 100m có chừng 5 gian hàng bán lồng đèn giấy kiếng. Họ là những hộ vừa sản xuất vừa kinh doanh lâu đời mặt hàng này.Ghé vào một gian hàng, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bích đang cặm cụi chẻ từng chiếc nan làm khung sườn lồng đèn. Bàn tay của cô gái mềm mại, nhịp nhàng…

Là nhân viên kế toán của một công ty trong thành phố, Bích hiện 28 tuổi, đã nghỉ việc nhiều năm về với gia đình, tiếp tục nối gót cha ông làm nghề truyền thống.

Phía trong cửa hàng, cụ Nguyễn Thị Hoa, mẹ Bích đang ráp những khung lồng đèn. Thực ra cả nhà bắt tay vào công việc sản xuất lồng đèn ngay từ sau Tết. Trải qua 8 tháng lao động cần cù, không mệt mỏi, hàng chục ngàn chiếc lồng đèn với đủ loại hình thù, màu sắc ra đời, tỏa ra muôn hướng đem lại niềm vui cho trẻ thơ trong đêm rằm tháng 8.

Bích cho biết sức bán năm nay tăng cao. Đây là tín hiệu đáng mừng, nhất là trong bối cảnh hàng điện tử ngoại nhập vẫn ồ ạt tấn công các món hàng truyền thống…

Một cụ già trong xóm lồng đèn nhận xét: đèn năm nay bán chạy hơn có nghĩa là, sau nhiều năm chơi các loại đèn ngoại nhập, trẻ thơ Việt Nam muốn trở về với cái mộc mạc, vẻ nét đẹp thâm sâu của những chiếc lồng đèn giấy kiếng. Phải chăng cái hồn của dân tộc đang trở lại mạnh mẽ ?

Lồng đèn “Báo Đáp”

Xóm lồng đèn Phú Bình được hình thành vào giữa thập niên 1950. Nơi đây là một quần cư của những gia đình có gốc gác từ miền Bắc. Theo những bậc cao niên còn sót lại, xuất phát từ làng nghề lồng đèn ở Nam Định. Họ mang vào Nam nghề truyền thống của cha ông, sống quay quần cùng nhau duy trì và phát triển. Ban đầu vài chục hộ, sau lên cao điểm tới hơn 200 hộ và hiện nay con số chỉ còn một nửa, chủ yếu là cầm cự để giữ nghề.

< Những cô gái trẻ thực hiện công đoạn cuối cùng: trang trí cho lồng đèn.

Thời vàng son của nghề lồng đèn phải kể đến những năm trước 1975. Hồi ấy, chiếc lồng đèn là cả một niềm mơ ước của những đứa trẻ Sài Gòn. Nét hoa văn rực rỡ, hình tượng phong phú: hình con cá, con tôm, nai…đủ màu vàng, đỏ, xanh đã làm các em nhỏ ngẩn ngơ. Vài nan tre phất lên tấm giấy kính, những chiếc lồng đèn đã gợi cho các em thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của những người thợ làm nên sản phẩm.

Đến nay, từ những chiếc lồng đèn giấy kính, bàn tay và khối óc người thợ đã sáng tạo ra cái mới, theo từng nhịp bước của thời đại. Mẫu mã mỗi năm mỗi khác, buộc lòng những người còn nặng lòng với nghề thủ công này phải sáng tạo ra những chiếc lồng đèn phù hợp.

Chúng tôi ghé vào căn nhà ở gần chợ Phú Bình. Ông Nguyễn Văn Quyền năm nay đã 54 tuổi đang ngồi giữa đống nan tre. Bàn tay ông khéo léo uốn từng những chiếc nan ra lồng đèn hình con gà. Dừng tay tiếp chúng tôi ông nói : “đến đời tôi đã 3 đời làm lồng đèn. Lồng đèn ở Phú Bình này còn có tên là lồng đèn Báo Đáp. Theo ông bà tôi kể lại nguồn gốc thưở xưa cả làng Báo Đáp di dân vào đây đem theo nghề lồng đèn. Ngày nay, gọi là lồng đèn Báo Đáp hay báo đáp thì suy cho cùng cũng một ý nghĩa như nhau. Báo Đáp là tên làng cũng có nghĩa là chúng tôi duy trì nghề của cha ông nhằm báo đáp công ơn tổ tiên dày công gầy dựng”.

Ông Quyền dõi đôi mắt về hướng xa xăm. Ông nhớ lại những nhọc nhằn của một đời làm nghề. Ông cho biết, cứ sau ăn tết xong là cả nhà lao vào cuộc. Ông đến tận ngã tư Bình Phước vào các vựa lồ ô (một loại giống tre nhưng rỗng ruột) mua nguyên liệu tập kết ngay tại nhà. Từ đó, mỗi người mỗi công đoạn cưa cắt, chẻ nan. Có 10 chủng loại gia đình ông thường làm là các loại thú, máy bay, tàu thủy. Cứ một cây lồ ô dài 5m có thể cho ra từ 80 – 100 chiếc lồng đèn các loại.

< Anh Quyền và vợ ráp khung lồng đèn.

Công việc của gia đình ông cứ thế trôi theo ngày tháng. Ông chỉ sản xuất ra khung sườn rồi giao lại cho một nhóm thợ dán giấy kính. Nhóm thợ này phải là những người có tay nghề cao để có thể cho ra sản phẩm vừa nhanh vừa đẹp. Công đoạn cuối cùng là trang trí cho lồng đèn được giao cho nhóm thợ chuyên vẽ hoa văn. Những đường nét độc đáo vừa giản dị nhưng lại thâm thúy tạo hồn cho chiếc lồng đèn khởi sắc.

Mỗi người mỗi công việc. Ai nấy cũng đều có việc làm quanh năm. “Làm một mùa, ăn cả năm” quả là đúng với nghề làm lồng đèn. Ông Quyền cho biết sau trung thu cả nhà lại bắt tay vào làm đèn ngôi sao giáng sinh. Sau giáng sinh cho đến tết là quãng thời gian người thợ làm lồng đèn được nghỉ ngơi.

Từ giã ông Quyền, chúng tôi được ông báo cho một tin vui: hai ngày nữa ông sẽ giao hàng cho một mối ở tỉnh, với hơn 2.000 chiếc lồng đèn. Ông mời chúng tôi trở lại để ghi hình hoạt cảnh này...

Chúng tôi ra về khi xóm lồng đèn Phú Bình đã lên đèn, với hi vọng sẽ trở lại…Có điều cảm nhận rõ nhất ở đây là năm nay không khí dường như tươi vui hơn,   bởi đèn giấy kiếng đã trở lại… từ đó tỏa đi khắp mọi miền đất nước, chào đón một mùa Trung thu yên ấm, thanh bình.

Du lịch, GO! - Theo Trần Chánh Nghĩa (Vietnamnet)

ĐGD: Mua và chơi lồng đèn VN để ủng hộ hàng trong nước, vực dậy những làng nghề truyền thống của cha ông đã có từng bao đời nay. Cảm ơn người tiêu dùng của chúng ta!

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Sài Gòn: Đệ nhất ăn hàng

Tạp chí ẩm thực nổi tiếng của Mỹ Food and Wine vừa đưa TP.HCM vào danh sách những thành phố có món ăn đường phố tuyệt nhất hành tinh, trong đó nhắc đến món bánh xèo, chả giò, bánh mì pa tê, canh chua cá, phở cùng một địa danh đã nổi tiếng từ lâu: chợ Bến Thành.

Quả thật, hiếm có nơi nào, thức ăn đường phố lại đa dạng, đa phong cách, đa mùi vị... và bất cứ ai, bất cứ giờ nào - cả ngày lẫn đêm cũng có thể thưởng thức thú ăn vặt như ở đất Sài thành.
Chỉ cần đi dạo một vòng bên ngoài chợ Bến Thành, những người sành ăn nhất cũng đã thỏa lòng, no dạ với cơ man nào là gánh hàng rong dung dị nhưng thuộc loại nhất dạ đế vương. Một anh bạn thổ địa rành rẽ đất Sài thành hùng hồn tuyên bố: “Chưa ăn bún riêu lề đường chợ Bến Thành thì coi như chưa biết chợ Bến Thành”.

Hỏi quán bún tên gì thì anh ta bảo “chả biết”, người bán tên gì anh ta cũng “chả biết” nhưng cứ ra tới chợ Bến Thành hỏi gánh bún riêu không bảng hiệu, cứ phải ngồi xâm xấp dưới đường mà ăn thì ai cũng biết.

Này là miếng huyết dai dai, miếng đậu hũ beo béo, miếng riêu dậy mùi tôm khô, thêm tí ớt bằm cay cay và tí mắm tôm nức mũi như bao chỗ khác nhưng có lẽ ở gánh bún vệ đường này, từng loại “nhạc cụ” riêng rẽ đó được kết hợp với nhau thành một bản hòa tấu du dương, đệm thêm một ít me thanh tao và đĩa rau muống chẻ tươi rói khiến người ta phải nhớ mãi chợ Bến Thành.

Cũng không thể nào không kể đến gánh cháo lòng bán không xa nồi bún riêu sôi ùng ục là bao. Những hạt gạo nở hoa giữa tô cháo nâu tím khiến các cô văn phòng mặc váy, các quý bà sang trọng chỉ chơi hàng hiệu, các đại gia láng mướt phải dừng xe hơi mà thụp xuống xì xụp tô cháo tưởng chừng dung tục nhất hành tinh này.

Và không ai có thể thống kê đất Sài thành có bao nhiêu món ăn vặt “gây nghiện”: hầu như con đường nào cũng có mặt những cuốn bò bía bé tẹo với lát lạp xưởng mỏng tang và vài con tép khô nhỏ xíu ăn chẳng biết bổ béo vô đâu nhưng thiên hạ ăn mãi mà vẫn cứ mê; cứ chạy xe một đoạn giữa phố là cái mũi bạn lại bị tra tấn bởi thứ mùi thơm ngào ngạt không lẫn vào đâu được của món cút chiên bơ; hay những chiếc xe đẩy bán từng bịch bánh tráng trộn đủ thứ gia vị…

Rồi những gánh súp cua nóng hổi thoang thoảng mùi ngò; những đĩa gỏi đu đủ giòn giòn lúc nào cũng cặp kè với vài cọng quế thơm dịu dàng; này là chén phá lấu sần sật mà có thêm ổ bánh mì nóng giòn quệt vào chén nước lèo beo béo thì đã đủ đưa người ta lên mây; này là cái trứng vịt lộn tầm thường nhìn đâu cũng thấy làm đã cơn ghiền của bác taxi chạy đêm vội đi khách lúc bụng kêu dạ réo, này là ổ bánh mì kẹp thịt mà lâu ngày không ăn sẽ phải nhớ, này là con mực nướng thơm phức ngon tuyệt cú mèo giữa trời mưa lâm thâm, này là rừng chè đá đủ chủng loại khiến các tín đồ ăn hàng chỉ còn biết thốt lên “quá đã” giữa trưa hè nắng gắt…

Tây ăn hàng ta

Đi vào khu ăn uống nằm trong nhà lồng chợ Bến Thành, hầu như lúc nào cũng gặp cảnh mấy ông Tây mũi lõ vét sạch tô phở thơm phức, nhồm nhoàm miếng chả giò giòn tan hay gật gù trước ly chè 3 màu thoang thoảng hương nước dừa… Nhắc tới chè, không thể bỏ qua quán Bé Chè lúc nào cũng đông nghịt khách, mỗi người chỉ một cái ghế đẩu là đủ. Chè ở đây, món nào cũng có vị dịu dàng, thanh cảnh, không đánh mạnh vào vị giác như nhiều quán chè nổi tiếng khác (chẳng hạn chè 75 ở Trần Huy Liệu): chỉ vừa đủ ngọt để không ngán, vừa đủ béo để không ngậy, vừa đủ thơm để phải gọi thêm ly nữa… Bà chủ tên Bé (tên ở nhà) đọc vanh vách: người Nhật thích ăn bánh flan và chè 3 màu, khác với người châu Á nói chung thích chè nóng và bánh chuối, khách Mỹ thích chè đá…

Gần đó, 2 người đàn ông trung niên đến từ Pháp - một ông đi thăm vợ sống ở Việt Nam, năm nào cũng có 2, 3 tháng phiêu du khắp đất Sài thành, người kia là một người bạn của ông này “bị dụ” đến thành phố không ngủ để du lịch - trò chuyện rôm rả bên lon bia 333 và đĩa chả giò đầy ắp. Ông thăm vợ bảo thường xuyên ăn thức ăn đường phố ở Việt Nam vì chúng rất “OK” mà giá lại siêu rẻ. Gần đó, một anh chàng tên Jonny Juarbe đến từ New York và cô bạn Alicia Silver người Jamaica vét sạch 2 đĩa phở xào bốc khói giá 40.000 đồng/đĩa.

Đó là 2 tay “ăn chuyên” thức ăn đường phố ngay ở quê nhà của họ hay những nơi họ đến du lịch, bởi theo lời Juarbe, thức ăn đường phố là một trong những thứ thú vị nhất để anh khám phá những vùng đất mới. Trong khi đó, 2 ông mũi lõ khác tuổi chừng 50 thì cứ hớt hơ hớt hải dọc ngang khu ăn uống, luôn miệng “xin lỗi vì đang rất bận, không thể trả lời phỏng vấn”. Hóa ra họ đang cố tìm cho ra cái món bánh cuốn không thể nào quên (chỉ quên quán chứ không quên món!) mà cách đây 5 năm, 1 trong 2 người này đã thử qua…

Trót mê phải chịu…

Lần đầu háo hức đến với quán bánh đúc nóng trên đường Phan Đăng Lưu cách đây tới mấy chục năm, Lưu ra về với vẻ mặt hậm hực, thề với lòng sẽ không bao giờ quay lại. Quán xá gì đâu mà “thượng đế” vô, người bán mặt cứ lạnh như tiền, giương mắt ra mà nhìn khách chật vật giành giật cái ghế đẩu thấp lè tè, khách phải gào khản cổ mấy lần mà chỉ toàn nhận được mấy cái liếc xéo, khách có bực bội đá ghế ra về sau 15 phút chờ mãi không thấy bánh thì cũng chẳng ai quan tâm…

Đến gần 40 năm sau, khi gánh bánh đúc đã nhảy vô nhà, đẻ thêm mấy món ốc len xào dừa, bánh ít trần, bánh cam… bán cùng, chủ quán vẫn trung thành tuyệt đối với bí quyết gắn liền với sự nổi tiếng của mình: không cần khách, chỉ bổ sung thêm một điều khoản mới: quán có thêm chủ bán nước mía, ốc len thì khách tự khản cổ gọi từng chủ mà tính tiền! Vậy mà đến nay, cô Lưu nay đã tóc lấm tấm hoa râm vẫn cứ thỉnh thoảng tấp vào quán bánh đúc liếc xéo, bởi bực riết cũng… thành quen và vì chưa tìm được quán bánh đúc nào ngon hơn!

Quả thực, rất nhiều người phải đồng ý rằng món bánh đúc nóng hôi hổi ở đây thật độc đáo với mùi vị thân quen của gạo hòa quyện nhuần nhuyễn với một ít thịt bằm thơm thơm, nấm mèo sần sật, nước mắm chua ngọt hấp dẫn… dù cái giá 15.000 đồng cho một chén bánh đúc chẳng bình dân tí nào!

Nga, một tín đồ ăn vặt khác vẫn cứ quả quyết cách phục vụ ở quán bánh đúc Phan Đăng Lưu vẫn ở hàng khá theo tiêu chí của những seri quán có chủ là… thượng đế, bởi theo Nga, dù phục vụ kém nhưng ít ra khách còn được yên ắng mà ăn, mà tám với nhau chứ ở những nơi như quán bánh canh Cầu Sắt (trước ở hè phố Nguyễn Văn Giai, nay đã lên đời trong một ngôi nhà bé xíu tại đường Nguyễn Phi Khanh gần đó), 4 chị em bán hàng, người chị cả đầu đã bạc trắng, vẫn cứ la nhau om sòm trước đám đông thực khách chen nhau mà gọi, giẫm lên nhau mà ăn.

Bao nhiêu năm rồi, cảnh tượng nơi đây vẫn không hề thay đổi, vẫn cái gia đình có đến 3 chị em độc thân hoảng loạn với nồi bánh canh, vẫn cái cảnh thực khách chờ chực đợi đến đúng 3 giờ quán mở cửa là ào vô, tranh nhau gọi trước bởi quán chỉ bán mỗi ngày 1 tiếng, ai đến sau thì chỉ còn… giấy lau miệng. Hỏi bà chủ sao không bán thêm thì được câu trả lời sức 4 người chỉ nấu được một nồi cỡ đấy, khách liệu đến sớm mà ăn, hỏi sao không kê bàn cho khách dễ ăn, bà chủ đáp gọn lỏn: quen rồi!

Theo lời một trong 4 chị em thì cái nhà này là của ông cậu, buổi sáng bán hủ tiếu mì, có bàn hẳn hoi, buổi chiều để trống nên cho họ bán, có điều mấy cái bàn được dẹp đi hết, khách phải giành nhau mỗi người 2 cái ghế đẩu, một để ngồi và một để làm bàn theo đúng phong cách bánh canh cầu sắt mấy chục năm nay!

Ăn vặt công nghệ cao

Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn và thời gian để chờ chực ăn vặt. Với dân văn phòng, chỉ một cú a lô hoặc nhấp chuột là không thiếu thứ gì được phục vụ tận nơi, từ ly sinh tố mát lạnh, bịch xoài me cóc ổi, một ổ bánh mì đến tay vẫn giòn tan, thậm chí đến gỏi cuốn và ốc xào cũng vi vu tận chốn công sở… Trái với mô típ “đuổi khách” kể trên, rất nhiều hàng quán ăn vặt thời nay tạo sự thuận tiện tối đa cho khách hàng, cả chị bán nước mía nơi góc phố hay bà bán cà phê lề đường cũng có “cạc vi sít” in 2, 3 số điện thoại hẳn hoi để các thượng đế chỉ cần nhắn tin một cú là vài phút sau có ly nước mát lạnh.

Còn các nơi ăn vặt có hàng quán hẳn hoi như bánh mì Ta, bò bía Cách Mạng Tháng Tám, bún thịt nướng Bà Tám… thì khỏi phải nói, giao hàng rất chuyên nghiệp. Cũng không thiếu những “cửa hàng ảo” chỉ phục vụ từ xa như Trà Chiều, nơi cung cấp mấy chục loại thức uống khác nhau…

Thế nên cứ tầm 3, 4 giờ chiều là văn phòng vốn im ắng của một công ty nước ngoài đặt ở tòa nhà văn phòng sang trọng nhất quận 1 lại xôn xao, náo nhiệt hẳn lên… Đó là lúc bàn về thực đơn ăn vặt, khi thì bánh mì, khi chè chuối nướng, khi gỏi cuốn, khi pizza, có khi cả ốc hương rang muối ớt… Thường thì chỉ chừng 15 phút sau, đồ ăn thức uống đã tới nơi, không khí xôm tụ cả lên, mọi người vừa ăn vừa tám đủ chuyện trên đời, khác hẳn với cái cảnh ai làm việc nấy suốt cả ngày. Hiền, người được phong chức “trưởng ban ẩm thực” ở công ty đó thao thao bất tuyệt rằng ăn vặt cực lợi, vừa giúp đổ đầy năng lượng cho những giờ làm việc cuối, vừa là vũ khí xả stress hiệu quả, vừa thắt chặt tình đoàn kết đồng nghiệp…

Khi hỏi ăn vặt trong giờ làm, sếp có khó chịu không, Hiền tủm tỉm: “Thì cũng phải có chiến thuật chứ, đầu tiên thì chỉ mời sếp thanh kẹo cao su, mấy cái bánh ngọt, rồi lấn tới ly cà phê tỉnh ngủ đầu giờ chiều, ổ bánh mì lúc 3 giờ rồi mới tới phiên chè, cháo…”. Còn bây giờ, sếp của Hiền thường xuyên trở thành nhà tài trợ chính cho các phi vụ ăn hàng có khi lên tới bạc triệu/lần này.

Lạ lùng... ăn nhẹ

Có lẽ vùng đất phương Nam hiền hòa trù phú đã thu hút rất nhiều người con từ khắp nơi trong cả nước đổ về đây, họ mang theo cả nét văn hóa ẩm thực của quê hương mình mà làm phong phú thêm đặc trưng văn hóa ẩm thực của đất Sài thành.

Thường thì những món ăn ở vỉa hè khá rẻ, nhưng vẫn có những nơi mà khi tìm tới bạn phải thốt lên một câu “mắc bà cố”, tất nhiên ăn vào cảm thấy “rất đáng đồng tiền bát gạo”. Như bánh cuốn bán ở khu phố 4, trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Bánh ở đây vừa mềm, vừa dai, sử dụng loại bột tự làm và pha trộn theo công thức bí truyền từ xưa truyền lại khác hẳn loại bánh cuốn làm từ bột pha sẵn. Chả ăn kèm cũng ngon không kém. Một đĩa bánh cuốn thập cẩm như thế có giá từ 40.000-50.000 đồng.

Nhiều người cũng phải đi vòng vèo qua nhiều hẻm nhỏ, kiểu “ăn một bát cháo chạy ba quãng đồng” tới đường Tôn Thất Thuyết (Q.4) để nếm thử một tô bún mắm đúng kiểu Sài Gòn. Dù bán trong hẻm nhỏ nhưng không phải tới lúc nào cũng được phục vụ ngay, khách đông, nhiều khi phải đợi rất lâu. Và giá cho một tô bún mắm bé xíu 45.000 đồng cũng không hề rẻ, nhưng nhìn khách sành ăn gắp từng cọng bún hết sức nâng niu và húp xì xụp tô nước dùng cho đến lúc cạn thì thấy cũng bõ công.

Cứ 5 phút một cái bánh hàu chiên vàng ươm, giòn rụm được vớt ra đĩa mang tới cho khách thưởng thức - chỉ cần ngồi xem cách người ta làm cũng đủ mãn nhãn và hấp dẫn những tín đồ mê ăn vặt. Bí quyết của món bánh này có lẽ nằm ở cách chiên bánh sao cho vừa giòn mà không cứng, để được như thế người đầu bếp phải dùng hết sức mạnh và sự khéo léo của cổ tay hắt từng muỗng bột nhỏ sao cho bột bắn ra thành từng giọt vào chảo dầu đang nóng tạo thành lớp màng mỏng dưới chảo.

Tay phải hắt bột, tay trái đập trứng, cho hàu và hành lá cùng một ít gia vị vào trong và khuấy đều rồi trút vào chảo. Các động tác được kết hợp nhịp nhàng và thoăn thoắt bởi nếu trật một nhịp thì nhiều khi bánh chưa chín hoặc lớp bột chiên rất mỏng trong chảo có thể cháy trước khi bánh kịp hoàn thành. Một miếng bánh nhỏ mà phải dụng nhiều “công phu” như vậy nên giá 50.000 đồng/đĩa cũng còn quá rẻ.

Fusion kiểu đường phố

Fusion là xu hướng pha trộn các trường phái món ăn Á - Âu một cách táo bạo để tạo ra nhiều món mới; không chỉ ở các khách sạn 5 sao, nhà hàng lớn, mà phong cách ẩm thực gây nhiều tranh cãi này đang dần phổ biến ở trên đường phố mà nhiều người không nhận ra.

Nhiều người nhầm tưởng món bánh tráng nướng được bán nhiều tại góc các công viên Thống Nhất, tòa nhà Parkson, Trường Nguyễn Thái Học… là pizza, nhưng đó là pizza kiểu Việt Nam.

Bánh cũng có rau xanh là hành lá thái nhỏ, một ít thịt băm, trứng cút, tôm khô, một chút bơ làm món ăn thơm bùi và béo, đem nướng giòn trên một cái lò than hồng, nướng xong ăn ngay giống “bánh tươi” phục vụ tại nhà hàng. Cái khéo léo của người bán hàng là trong 45 giây vừa đủ cho một cái bánh tráng mỏng lên bếp than nướng và làm chín luôn lớp trứng cút tráng mỏng phía trên và hành thái nhỏ phía trên cùng, cầm cái bánh nóng hổi trên tay chỉ mong sao bánh không quá nóng để ăn ngấu nghiến cho đã thèm.

Hơi khó đoán nguồn gốc của món bánh sầu riêng chiên trên đường Hà Tôn Quyền mà nhiều người như chị Lan (Q.3), chị Thanh (Q.1)... đang lũ lượt xếp theo số thứ tự, nhiều người phải gọi điện thoại để đặt trước thì mới được cầm trên tay chiếc bánh nóng hổi để vừa vớt lên với vẻ mặt háo hức. Bánh vừa giống với món chuối chiên truyền thống nhờ lớp áo bột chiên ở bên ngoài, vừa giống món chả giò nhưng có lớp nhân là sầu riêng nên khó biết là món ăn của vùng đất nào.

Cũng giống những viên kẹo hồ lô ngào đường nhưng món hồ lô chiên bán tại hồ Con Rùa nhìn giống như món cá viên chiên, nhưng khi ăn vào có cảm giác của vị lạp xưởng nướng và lại mang hơi hướng của món thịt viên... Một hộp 12.000 đồng gồm 4 viên hồ lô ăn kèm tương ớt, khách vừa ăn vừa... đoán thử món ăn này làm theo công thức của nước nào.

Đủ đắt tiền để nhớ, đủ lạ miệng để người ăn phải thèm, đủ độc đáo để người ăn phải bỏ công chờ đợi… những món ăn trên đường phố đang làm phong phú thêm văn hóa ẩm thực của người Sài thành, đủ để thêm vào Citytour phục vụ du khách trong và ngoài nước.

Xuống phố ăn đêm

Dân sành ăn có thuật ngữ "tiểu dạ" để chỉ thói quen ăn đêm rất thú vị tại Sài Gòn. "Tiểu dạ" có nghĩa là ăn nhẹ, lót dạ vào ban đêm.

Nói tới ăn khuya, có lẽ món ăn dễ chịu nhất là cháo. Từ 22 giờ trở đi, hai quán ăn đình đám nhất trên đường Nguyễn Trãi gần ngã sáu Phù Đổng là Tân Hải Vân và Dìn Ký "bài binh bố trận" với các dãy bàn san sát nhau phủ kín vỉa hè. Dưới lòng đường là xe hơi hạng sang của các thực khách là giới thượng lưu và nghệ sĩ, diễn viên vừa từ các tụ điểm giải trí như phòng trà, quán bar, sân khấu ca nhạc… ra.

Món ăn hút khách nhất ở đây là má chân gà chiên nước mắm và các loại cháo. Má chân gà là phần thịt nhiều nhất ở bên trong chân gà, được đầu bếp lọc ra, ướp với nước mắm và tiêu ớt rồi chiên giòn lên. Khách đến thường dùng chung món này với chén cháo nghi ngút khói, giúp phần nào làm ấm bao tử trong tiết trời se lạnh và dễ ngủ. Cháo ở đây thì đầy đủ các hương vị như cháo tôm, cháo sò điệp, cháo thập cẩm, cháo thịt heo bắc thảo, cháo bò, cháo cật heo, cháo thịt gà xé… Ngoài ra, khách cũng có thể chọn thêm các món ăn khác trong thực đơn như cơm chiên, lẩu, mì… tùy khẩu vị. Giá mỗi món ăn ở đây từ 30.000 đồng.

Muốn thưởng thức cháo với giá bình dân thì xin mời đến khu ẩm thực đường Nguyễn Thượng Hiền (Q.3). Tại đây chủ yếu là bán cháo trắng lá dứa, mùi lá dứa thơm bay ngào ngạt và các màu sắc bắt mắt của nguyên liệu ăn kèm như màu vàng cánh gián của cá bống kho tiêu, màu vàng tươi của cá cơm sấy mè, ruốc thịt heo, màu đỏ trắng của hột vịt muối, màu đỏ nâu của hột vịt bắc thảo, màu đỏ bóng của tôm rim, ba khía ngào hoặc các loại dưa mắm, cải bá xấu xào tôm khô... khiến khách đi ngang qua khó lòng không tấp vào. Giá trung bình 12.000 đồng/phần tùy theo nguyên liệu ăn kèm.

Khách ăn khuya có kinh nghiệm chắc hẳn không thể bỏ qua khu Hải Triều ở quận 1. Khu ẩm thực này đã có trên dưới 10 năm và khá sầm uất, thường được gọi là khu Cấm Chỉ do chuyên bán món ăn Bắc như khu ẩm thực Cấm Chỉ tại Hà Nội. Tuy nhiên, 3 năm gần đây, diện tích dành cho ẩm thực đã bị thu hẹp nhường chỗ cho tòa nhà tài chính Bitexco. Hiện giờ, chỉ còn món phở Hà Nội, miến gà bò là còn phục vụ, tất nhiên, khách quen vẫn ngồi kín bàn dù bên ngoài đã 3 giờ sáng, tây ta đủ cả.

Các khu chợ cũng nổi tiếng với các thực đơn ăn khuya, đầu tiên phải kể đến chợ Tân Định (Q.1) với món cháo gà và cơm tấm. Những miếng sườn cốt lết vàng sậm được nướng trên than hồng hương bay ngào ngạt, những bộ lòng gà cuộn khéo cạnh chùm trứng non đặt trong tô cháo hành thơm lừng đầy hấp dẫn.

Chợ Phú Nhuận (đường Phan Đình Phùng, Q.Phú Nhuận) thì chuyên phục vụ các món ăn chơi như bột chiên, gỏi bò, cuốn, bò bía… Chợ Lớn và khu đường Hải Thượng Lãn Ông (Q.5) thì đặc biệt hơn với các món như pín tiềm, gà ác tiềm… là lựa chọn lý tưởng cho những thương gia người Đài Loan, Trung Quốc, Singapore cùng người đẹp đến "tẩm bổ". Ngoài ra, tại đây, bạn cũng có thể chọn những món ăn mang đặc trưng hương vị Trung Hoa như xôi cadé, súp bong bong cá, mì hoành thánh…

Nếu muốn ăn hủ tiếu, khách thường tìm đến tiệm Nhân Quán nằm trên đường Nguyễn Thượng Hiền (Q.3) và Nguyễn Trãi (Q.1), dù đã quá nửa đêm nhưng khách ở đây vẫn tấp nập và có cả trẻ em. Xe máy và xe hơi đậu kín cả con đường, bàn inox kê san sát nhau từ trong quán tràn ra vỉa hè và lòng đường. Cũng là các thành phần quen thuộc như tôm, thịt, mì, giá hẹ nhưng cách chế biến nước dùng độc đáo khiến tô hủ tiếu trở nên đậm đà đến khó quên, khác hẳn với hương vị tại các nơi khác. Có hủ tiếu nước và khô, nếu ăn hủ tiếu khô bạn được tặng thêm chén nước dùng để húp riêng.

Sau cháo, ốc là thực đơn không thể thiếu khi ăn đêm. Từ 23 giờ đến 4 giờ sáng, quán ốc Bé Hai trên đường Nguyễn Thượng Hiền luôn tưng bừng rộn rã bởi các bạn trẻ tụ tập. Phải nói rằng, Sài Gòn là nơi có thực đơn ốc phong phú nhất. Những ốc len xào dừa, sò huyết nướng mỡ hành, ốc hương nướng muối ớt, ốc dừa xào bơ, ốc mỡ xào tỏi, nghêu hấp Thái… không thể trộn lẫn với món ăn các vùng miền khác.

Mỗi loại ốc có một cách chế biến riêng giúp tôn hương vị đặc trưng. Như món ốc dừa phải xào bơ mới ngon, những con ốc nhỏ xíu sống bám vào thân cây dừa nước nên có vị béo của dừa, trộn lẫn với bơ và gia vị càng làm cho ốc thêm béo và bùi, khách thường gọi thêm ổ bánh mì để chấm với phần nước ốc còn sót lại trên đĩa. Ốc hương vốn đã ngọt và giàu chất dinh dưỡng nên có thể nướng mọi hoặc hấp để chấm với muối tiêu chanh là đủ ngon hoặc trộn với muối mặn để phục vụ các thực khách nữ thích vị cay. Ngoài ra, khách có thể gọi thêm hột vịt lộn xào me, xào nước mắm, trứng cút lộn, càng ghẹ xào sa tế…

Quán “dã chiến”

Từ 18 giờ, các tiệm vàng bạc đá quý và thời trang dọc hai con đường Phan Bội Châu và Phan Chu Trinh (hai cổng bên hông chợ Bến Thành) đã phải nhường chỗ cho các quán ẩm thực đêm lên đèn. Người bán dựng lên những chiếc quán "dã chiến" với một lượng thực phẩm nhất định đủ để bán trong một đêm. Hầu hết các tiệm ăn ở đây thường chỉ bán một món hoặc bán theo "chủ đề" như bánh tráng phơi sương cuốn thịt luộc (chỉ bán đặc sản Tây Ninh là bánh canh và bánh tráng Trảng Bàng), ẩm thực đồng quê (chuyên bán các món đồng quê như cá lóc nướng, cá rô kho tộ, tôm hấp nước dừa, ốc các loại…).

Chỉ cần dạo một vòng các tiệm ở đây thì bạn có thể thưởng thức gần đủ các món ẩm thực mang đậm phong cách Việt Nam như hủ tiếu, bún bò, cơm chiên, bánh hỏi, gỏi cuốn… Khách đến đây đa số là ăn tối hoặc ăn nhẹ trước khi dạo phố, rất đông người nước ngoài. Phục vụ thường mặc đồng phục và chăm sóc khách rất ân cần.

Thực đơn được chụp hình phóng to lên tấm bảng lớn hoặc in với nhiều màu sắc bắt mắt, kèm chú thích tiếng Anh. Anh David Tân (Việt kiều Úc) nhận xét: "Khẩu vị ở đây thì không đặc sắc lắm nhưng được cái tiện vì ở ngay trung tâm quận 1, hơn nữa tôi thích không khí đông vui vì được ôn lại hương vị quê nhà, là thứ mà ở nước ngoài không có".

Món chè Thái trên đường Nguyễn Tri Phương (Q.10) thì luôn tấp nập khách từ 19 - 22 giờ, đối tượng đến đây chủ yếu là sinh viên, các bạn trẻ hoặc gia đình trẻ. Có câu "buôn có bạn, bán có phường" nên ban đầu chỉ có quán 390, giờ đã hình thành khu ẩm thực với món chè Thái là chủ đạo. Mùi hương chủ đạo là sầu riêng, thêm chút kem và sữa, điểm vài lát trái cây thái sợi, trộn với một ít đá bào là bạn đã có một ly chè Thái thơm lừng, xua tan cảm giác ngái ngủ.

Du lịch, GO! - Diadiemanuong tổng hợp, ảnh internet

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự (Kỳ cuối) - Công viên

Công viên đầu tiên ở Hà Nội chính là vườn Bách thảo (Jardin des plantes) được lập vào năm 1889, trên vùng đất của làng Ngọc Hà, Hữu Tiệp và Khán Xuân.

< Vườn hoa Cửa Nam.

Vườn Bách thảo ban đầu chỉ là một vườn thí nghiệm, được trao cho một viên dược sĩ hải quân biệt phái về Sở Nông lâm nghiên cứu phương thức di thực các loại thảo mộc từ nước ngoài, tìm ra những giống thích hợp để trồng trên phố.

Dần dà, cùng với các giống cây, các luống hoa nở quanh năm đã tạo nên kỳ hoa dị thảo. Rồi người ta bắt đầu nuôi hươu, nai, gấu, hổ và voi cùng nhiều loại chim muông nên vườn còn được gọi là Bách thú.

< Vườn Bách Thảo xưa tại Hà Nội.

Chiến tranh thế giới thứ 2 xảy ra, thú không được chăm sóc, nên họ cho chuyển vào Sở thú Sài Gòn.

Vườn Bách thảo tuy không lớn nhưng cảnh quan và bóng mát của nó thu hút người đến thưởng ngoạn ngày một đông, khiến cho một thời, người các tỉnh về Hà Nội là phải đi hóng mát hồ Gươm, ghé chợ Đồng Xuân và thăm vườn Bách thảo mới “đủ món”.

< Người Pháp di dân để làm vườn Bách Thảo, gọi là vườn Thảo Mộc (jardin botanique), còn người ta vẫn gọi là trại Hàng Hoa hay vườn Bách Thú.

Bách thảo cũng là nơi học sinh Trường trung học bảo hộ (còn gọi là Trường Bưởi) nhà ở xa vào đây nghỉ trưa. Những năm 1960, GS Vũ Văn Chuyên thường dẫn sinh viên học dược lên Bách thảo để nhận biết các giống thảo mộc, vốn vô cùng phong phú. Từ khi Hà Nội thành nhượng địa năm 1888 đến đầu những năm 30 của thế kỷ trước, hệ thống vườn hoa và công viên Hà Nội khá hoàn chỉnh, với cây, hoa và tượng đài.


< Trong vườn Bách Thảo có trồng nhiều loại cây, mở nhiều lối đi, ở giữa dựng một cái lầu bát giác gọi là nhà kèn.

Sau này Hà Nội có thêm một công viên lớn nữa là công viên Thống Nhất. Tham gia xây dựng công viên Thống Nhất không chỉ có cán bộ và công nhân, mà còn có sinh viên, học sinh và công sức của nhân dân. Thời đó phụ nữ chủ yếu mặc quần lụa, sa tanh và quần phíp lồng chun, khi tham gia lao động, có chị em hăng hái quá đã bị sa xuống đống bùn lầy, khi kéo lên được thì quần ở lại.

Tuy bùn bám xuống tận đùi, khó nhìn thấy, nhưng các cô cũng đỏ chín mặt và cánh đàn ông liền cởi áo đưa chị em quấn. Năm 1960, công trình hoàn thành với hai mặt nước trong xanh là hồ Bảy Mẫu và hồ Ba Mẫu (phía bên kia đường Nam Bộ - nay là đường Lê Duẩn - TN).

Trên bán đảo Gió có quán Gió, ngoài sân quán có giàn phong lan với khá nhiều giống là điểm hẹn của các nhóm bạn phổ thông hay đại học. Thời bao cấp, công viên Thống Nhất đúng là địa chỉ vui chơi, giải trí.

< Vườn hoa canh nông.

Tối thứ bảy có ca nhạc ngoài trời, ngày Quốc khánh, Tết Nguyên đán dưới hồ có lướt ván, trên bờ bắn pháo hoa, có thi hoa, chọi chim. Chủ nhật các cặp vợ chồng trẻ dẫn con đến đây dạo chơi và chụp ảnh kỷ niệm. Nhưng trong những ngày còn lại, thì buổi tối, cũng như Bách thảo, công viên Thống Nhất là địa điểm lý tưởng để bày tỏ và biểu diễn các trạng thái tình yêu. Gái làm tiền cũng trà trộn đi kiếm khách, vì thế để ngăn chặn tệ nạn, công an thường xuyên vào công viên kiểm tra.

Nhưng mỗi gốc cây là một đôi trai gái làm sao biết đôi nào yêu nhau, đôi nào bán dâm và để hoàn thành nhiệm vụ, họ thực hiện chính sách nhầm còn hơn bỏ sót. Họ tách hai người ra hai nơi, hỏi cô gái tên gì, anh kia tên gì rồi lại hỏi anh kia tên gì và cô gái tên gì, nếu khớp thì tha (không xin lỗi), còn không khớp thì lập tức bắt cô gái đưa về khu (nay là quận). Nhưng cũng có cô bị bắt oan vì vừa mới quen trên đường (thời bao cấp, các chàng trai có trò tán gái ngoài đường và gọi đó là “cưa đường”, cô nào xiêu xiêu đồng ý vào công viên coi như đã “cưa đổ”), chưa kịp biết tên thật của nhau.

Công viên Thống Nhất cũng là nơi kiếm ăn của “quân quân khu” (chuyên mặc quần áo bộ đội, tiếng lóng là quần áo “dõng”, đi dép đúc, đầu đội mũ cối hay mũ dạ), phía bắc là quân khu ngõ Hoàng An, phía nam là quân khu Vân Hồ. Quân quân khu trấn lột các đôi ngồi ở góc khuất, ngoài tiền, quân quân khu còn lột dép nhựa Tiền Phong, “đúc Tàu”.

Cùng nạn “quân quân khu” còn có ăn cắp, chúng quan sát thấy đôi nào đang mải mê là bò đến lấy túi, thậm chí dắt cả xe đạp. Ban ngày bụi đời hay trẻ “dạt vòm” (bỏ nhà đi) ngủ đầy trên ghế đá. Để chỉ những kẻ lười lao động sống lang thang, dân Hà Nội mắng đó là loại "cơm đường, cháo chợ, vợ công viên".

Đầu những năm 70 của thế kỷ trước, lãnh đạo Hà Nội quyết định xây dựng công viên và đào hồ mới, đó là công viên Thanh Nhàn (nay là công viên Tuổi Trẻ), công viên Thủ Lệ, hồ Giảng Võ. Công viên Thủ Lệ hoàn thành vào năm 1978, còn Thanh Nhàn thì đến 2012 vẫn dang dở. Đến nay, tiếng là công viên cho thanh niên nhưng Thanh Nhàn chủ yếu là nơi hoạt động của nhà hàng, siêu thị và sân thể thao. Điểm vui chơi duy nhất có lẽ là sàn nhảy nhưng là chỗ cho kẻ có tiền...

< Đường Thanh Niên ngăn hồ Trúc Bạch và hồ Tây.

Ngày 19.4.1980, nhân dịp kỷ niệm 110 năm ngày sinh của Lê Nin (22.4), thành phố quyết định đổi tên công viên Thống Nhất thành công viên Lê Nin. Nhưng rồi, năm 2003, lấy lại tên Thống Nhất vì tên Lê Nin đã được đặt cho vườn hoa Chi Lăng, nơi có bức tượng “ông Lê Nin ở nước Nga”. Đất nước đổi mới, Hà Nội đi đầu trong việc xây dựng nhà nghỉ và không ít đôi đã tìm đến nhà nghỉ, nên công viên không còn là thiên đường của tình yêu, nó trở nên vắng tanh, hoa cỏ xác xơ, cây cối héo hon, lòng hồ hôi thối và cả công viên như một nhà toa lét công cộng.

Lấy cớ công viên xuống cấp, một công ty đã trình thành phố dự án biến khu vực phía nam thành các khu nhà với các trò chơi nhưng đã gặp phải sự phản đối quyết liệt của báo chí, nhân dân và giới kiến trúc.

Rồi trước kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, người ta đổ một đống tiền vào đây để cải tạo với mong muốn tạo nên “một không gian sinh hoạt văn hóa, vui chơi sạch đẹp, hấp dẫn người dân trong các dịp lễ hội và kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội”. Nhưng hiện nay, đây vẫn chỉ là nơi tập thể dục của người cao tuổi, và chỗ ngủ qua đêm cho kẻ lang thang không nhà.

Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7 - Kỳ 8 - Kỳ 9 - Kỳ 10 - Kỳ 11 - Kỳ 12

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Ngọc Tiến (báo Thanhnien), internet

Chợ hoa đêm Quảng Bá

Nằm bên đường Nghi Tàm, thuộc phường Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội, Chợ hoa Quảng Bá khác với những khu chợ thông thường bởi chỉ mở vào ban đêm và bán một mặt hàng đặc biệt duy nhất - đó là HOA.

< Chợ hoa đêm Quảng Bá thường bắt đầu từ 2 giờ sáng…

Có thể đối với những du khách phương xa, Chợ hoa Quảng Bá là một điều mới lạ, nhưng đối với những người Hà Nội, chợ hoa này là nơi rất đỗi quen thuộc, đến nỗi, nếu chỉ nói đi chợ hoa đêm thì mọi người cũng ngầm hiểu không đâu khác, đó là Chợ hoa Quảng Bá.

“Triển lãm” hoa rực rỡ sắc màu và hương thơm

Phải thừa nhận rằng, có đến Chợ hoa đêm này mới thưởng thức hết được cái thú vị, hấp dẫn của nó. Nhất là trong cái giá rét của những ngày giáp Tết này, trong cái ánh sáng nhập nhoạng bao trùm cả khu chợ, thì Chợ hoa Quảng Bá vẫn như một buổi “triển lãm” hoa với rực rỡ sắc màu và hương thơm. Hoa ở đây vô cùng phong phú. Chỉ riêng hoa hồng thôi cũng đã có rất nhiều loại: nào hồng trắng, hồng kem, hồng phấn, hồng Pháp, hồng Đà Lạt…

Ngoài những loài hoa quen thuộc như hồng, cúc, ly, lay-ơn, đồng tiền, thược dược…, thì còn có cả những loài hoa với những cái tên “rất Tây” mới phổ biến vài năm gần đây như lan Denbrobium, lan môn-ca-đa, sa-lem… Tất cả hợp thành một rừng hoa rực rỡ với hương thơm quyến rũ và mê hoặc lòng người. Trên mỗi bông hoa vẫn còn đọng những giọt sương đêm long lanh. Tất cả được cắt và bó thành những bó đều tăm tắp, chất thành từng chồng trên mặt đất.

Hỏi chuyện những người bán hàng đã lâu năm tại đây, cũng không ai nhớ rõ Chợ được hình thành từ khi nào, chỉ biết đã từ lâu lắm rồi, có thể do nhu cầu mua bán mà Chợ hoa Quảng Bá đã trở thành chợ đầu mối, thành nơi tập trung bán hoa của những người trồng hoa ở Hà Nội và các tỉnh lân cận. Hiện tại, nguồn hoa nhập về Chợ chủ yếu là từ các làng hoa Vĩnh Phúc, Nghi Tàm, Gia Lâm, Văn Giang, thậm chí từ Mê Linh, Đông Anh hay Đà Lạt cũng có.

Còn những người mua phần lớn là chủ những cửa hàng hoa nhỏ, những người bán hoa rong mua lại từ chợ hoa “buôn” này để bán với giá cao hơn kiếm lời. Một đặc điểm rất dễ nhận ra ở những người mua này, đó là trên tay họ luôn cầm theo chiếc đèn pin. Bởi tại Chợ hoa đêm này, cái ánh sáng leo lắt hắt xuống từ một vài chiếc đèn đường khiến cả khu chợ chìm trong mờ mờ ảo ảo, đôi khi nhìn mặt người cũng không rõ, muốn tìm mua được những bông hoa đẹp nhất, tươi nhất và đúng loại họ cần thì chiếc đèn pin trở thành vật dụng vô cùng hữu ích.

< Có cả trăm hồng, ngàn tía để khách lựa chọn.

Chị Liên, một người bán hoa tại đây, cho biết Chợ hoa đêm Quảng Bá được mở quanh năm. Bình thường, khoảng 12h đêm Chợ bắt đầu mở, nhưng người lúc này còn thưa thớt, phải đến 3h sáng mới là thời điểm Chợ họp đông nhất. Đặc biệt, vào những ngày giáp Tết như thế này thì Chợ được mở từ rất sớm, khoảng 8 - 9h tối. Khách mua hoa dịp này không chỉ là những người bán hoa rong mà còn rất nhiều người tại Hà Nội và các tỉnh lân cận.

< Giữa một rừng hoa, hoa sen chiếm một góc đáng kể.

Quả thật, vào lúc này, kẻ mua người bán đang ra vào tấp nập. Những xe hoa lớn, nhỏ cứ nối đuôi nhau nườm nượp đổ về. Có lẽ bởi những ngày gần Tết, rất nhiều người muốn đến thưởng ngoạn và tận hưởng “khí Xuân” từ chợ hoa, để quên đi những nhọc nhằn, bộn bề từ cuộc sống trong suốt một năm, để lựa chọn và mua về những bông hoa đẹp nhất, trang trí cho ngôi nhà mình trong dịp Tết đến Xuân về.

“Rẻ như… bèo”

< Hoa theo những chiếc xe đạp len lỏi vào mọi ngóc ngách Hà Nội…

Ngoài sự đa dạng về chủng loại, điểm đặc biệt khiến Chợ hoa Quảng Bá hấp dẫn rất nhiều người đến đây là bởi giá hoa “rẻ như bèo”.

Chị Tâm, người “buôn” hoa tại Chợ Quảng Bá hơn 7 năm nay, cho biết: Thông thường, mỗi loại hoa được chia thành từng bó 50 cành hoặc 100 cành.

Giá hoa mỗi ngày cũng có sự thay đổi khác nhau chút ít. Vào những ngày thường, trung bình giá 1 bó hồng 50 cành khoảng 90 nghìn đồng. Với một số loại hoa khác như hoa cúc là 100 nghìn đồng/bó, đồng tiền là 70 nghìn đồng/bó, đắt hơn là hoa ly, khoảng 10 nghìn/cành. Còn với những loại lá cắm xen như dương sỉ hay cỏ thì giá rẻ hơn nhiều. Thậm chí, nếu khéo léo mặc cả, bạn có thể xin kèm những loại cỏ này khi mua hoa. Vào dịp lễ, Tết đang đến gần, do lượng tiêu thụ hoa lớn hơn nhiều nên giá hoa sẽ tăng lên, nhưng vẫn rẻ hơn rất nhiều khi so sánh với giá hoa ngoài cửa hàng hay các khu chợ khác.

Và đúng như lời chị Tâm, đối với những người chỉ quen mua hoa tại cửa hàng mà chưa lần nào đặt chân tới Chợ hoa Quảng Bá, thì chắc chắn sẽ ngỡ ngàng, bất ngờ vì giá hoa ở đây. Có lẽ không ở đâu, không khu chợ nào tại Hà Nội, bạn có thể mua được hoa rẻ như vậy, nhất là trong dịp lễ, Tết thế này. Đây chính là lí do mà cho dù Chợ họp vào ban đêm nhưng vẫn thu hút được số lượng lớn những chủ hàng hoa nhỏ hay những gánh hoa rong tìm đến, cốt để lấy được nguồn hoa với giá “gốc”.

Khu chợ cứ tấp nập dòng người ra vào như vậy cho đến khi những tia sáng đầu tiên bắt đầu ló rạng, Chợ vãn khách dần và tan chợ. Lúc này, những người mua hàng cũng đã kịp chất đầy lên xe hay những gánh hàng rong của mình những bông hoa rực rỡ sắc màu, tiếp tục mang những bông hoa ấy đi khắp phố phường, đến với mọi nhà.

Với những du khách đến để thưởng hoa, họ cũng kịp mang về cho mình những bông hoa tươi tắn và ưng ý nhất để làm đẹp cho không gian riêng của mình khi ngày Tết đã cận kề.

Du lịch, GO! - Theo Thủy Trần (Quehuong), internet